Lấy một công tử ma

Chương 18

11/08/2025 17:19

Ta bước đi chông chênh rời khỏi q/uỷ miếu.

Đầu óc toàn là “sinh tử khó lường” trong miệng đại sư.

Ta nhớ lại chấp niệm kiếp trước của mình.

“Nếu có cơ hội, nhất định nhất định nhất định phải sống thật tốt.”

Nhưng muốn sống, phải rời xa Tề Gia Trinh.

Vào thời khắc quan trọng nhất này.

Khi y sống ch*t tồn vo/ng.

Sơ sẩy chút thôi, có lẽ cả đời này ta không còn thấy được y nữa.

Nghĩ kỹ lại, ở thế giới này, ta với y, y với ta, cũng đặc biệt như nhau.

Ta là du h/ồn dị thế.

Có thể cho y ăn, có thể nhìn thấy y, chạm vào y, có thể cảm nhận hỉ nộ ái lạc của y.

Mà y là một dã q/uỷ.

Mỗi ngày trước mặt ta gọi ta “phu nhân”.

Với nụ cười, giọng chế giễu, nũng nịu, trêu chọc.

Chẳng biết từ lúc nào, mỗi khi nghĩ đến y, trong lòng ta vô cớ tràn đầy ngọt ngào.

Ta muốn hết lòng dứt khoát.

Muốn nhớ lại nỗi bất cam và h/ận thấu xươ/ng kiếp trước.

Muốn đá/nh thức khát vọng sinh tồn ích kỷ mãnh liệt của mình.

Nhưng ta lại kinh ngạc phát hiện.

Nỗi đ/au k/inh h/oàng kiếp trước không biết lúc nào đã được âm thầm xoa dịu, dần dần phai nhạt.

Có lẽ, đây mới là ý nghĩa của trọng sinh.

Không phải mải mê vướng bận quá khứ, không phải tự trói buộc, tự giam cầm.

Mà là dũng cảm vì tình yêu hiến dâng, dũng cảm tin tưởng tình yêu của người khác.

Thỏa thích hưởng thụ cuộc đời tươi mới, tràn ngập hoa tươi, được yêu thương.

Trên xe ngựa, Tề phu nhân hỏi ta đại sư đã nói gì với ta.

Ta khẽ cười: "Tất nhiên là dặn con sau khi tìm được Gia Trinh thì hãy chăm sóc chàng nhiều hơn."

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Nghiện Rượu

Chương 16
Năm thứ hai sau khi đỡ đạn thay cho Hách Lăng Châu. Thân phận nội gián của tôi đã bại lộ. Trong tầng hầm ngục băng giá. Đầu ngón tay thô ráp của hắn miết mạnh lên tuyến thể của tôi. Giọng điệu lạnh lùng: "Sở Tiểu Cửu, rốt cuộc cậu có mục đích gì!" Tôi hết sức cong đuôi mắt mỉm cười. Cười hì hì đáp: "Muốn được ở bên cạnh anh." Hách Lăng Châu cười gằn một tiếng. Hắn ra lệnh cho người tiêm một lượng lớn chất dẫn dụ vào cơ thể tôi. "Đừng mà!" Tôi hoảng hốt. Khàn giọng cầu xin hắn: "Tuyến thể của tôi có vết thương cũ, tiêm thứ này vào sẽ chết mất..." "Lại lấy vết thương cũ ra để uy hiếp sao?" Hách Lăng Châu hờ hững nói: "Chừng nào cậu chết thật, tôi mới tin cậu." Thế là tôi đờ đẫn nhìn hắn. Ngừng vùng vẫy.
Boys Love
Đam Mỹ
Hiện đại
0