Ánh mắt Bùi Cảnh lập tức rực lửa: "Em đã lên giường với bọn họ rồi?"
Tôi cười lạnh: "Chưa, nhưng cũng sắp rồi."
Sự hoảng lo/ạn trong mắt Bùi Cảnh kí/ch th/ích tôi mạnh mẽ, xem ra chiêu này có tác dụng. Thế là tôi bồi thêm: "Ba tôi đã chi một khoản tiền lớn để tìm người làm tôi vui vẻ, tôi mà không đi, số tiền này..."
Lời còn chưa dứt, tôi đã bị ép xuống giường: "Phải làm sao thì em mới vui?" Những nụ hôn lo/ạn lạc rơi trên mí mắt tôi, buộc tôi phải nhắm mắt lại, chỉ nghe thấy Bùi Cảnh khẩn khoản: "Tôi có thể học."
Tôi nhắm nghiền mắt, nghiêng đầu né tránh nụ hôn của anh, không thốt ra một lời. Người đàn ông dốc hết sức bình sinh châm lửa khắp cơ thể tôi. Những nụ hôn cực kỳ dịu dàng trải dài từ sau tai xuống đến trước ng/ực, rồi vùng bụng dưới.
Cuối cùng tôi cũng mở mắt, túm gáy anh kéo lên, "Thực sự muốn học?" Tôi lạnh lùng hỏi.
"Ừm..." Đôi môi đỏ mọng của anh vẫn còn vương nước, nhìn tôi với ánh mắt đầy khát cầu.
Tôi ngẩng đầu c.ắ.n nhẹ môi dưới của anh, dùng răng cọ xát nhè nhẹ, khiến hơi thở của người đang đ/è trên mình càng lúc càng dồn dập.
"Nói anh yêu tôi." Tôi ra lệnh.
Ở khoảng cách gang tấc, Bùi Cảnh lộ vẻ ngơ ngác.
"Nói anh yêu tôi, tôi sẽ vui." Tôi lặp lại.
"Nói đi Bùi Cảnh." Tôi nhìn xoáy vào đôi mắt vốn chỉ chứa đựng hình bóng mình, "Chẳng lẽ anh không dám?"
Bùi Cảnh né tránh ánh nhìn như muốn trốn chạy, đôi môi mấp máy. Tôi bóp cằm anh, ép anh phải đối diện với mình: "Bùi Cảnh, để tôi dạy anh. Tôi, Giang Hủ, yêu Bùi Cảnh. Yêu Bùi Cảnh ba mươi lăm tuổi, cũng yêu Bùi Cảnh hai mươi lăm tuổi."
"Bất kể là một Bùi Cảnh lăn lộn giữa giới hắc đạo ở kiếp trước, hay một Bùi Cảnh đứng bên bờ vực phá sản ở kiếp này. Bất kể là một Bùi Cảnh nhát gan không dám thừa nhận yêu tôi, hay một Bùi Cảnh đã trốn tránh tôi suốt hai tháng, cuối cùng cũng dám đến tìm tôi. Giang Hủ yêu Bùi Cảnh, kiếp trước kiếp này chỉ yêu duy nhất một mình Bùi Cảnh mà thôi."
Chẳng biết từ bao giờ, nước mắt đã đong đầy hốc mắt. Tôi đưa tay vuốt ve gương mặt cũng đang đẫm lệ của Bùi Cảnh, nhẹ nhàng lau đi những vệt nước ấy, nhưng lau mãi chẳng hết, "Bùi Cảnh, học được chưa?"
Bùi Cảnh không thể nhẫn nhịn thêm được nữa, anh ôm ch/ặt tôi vào lòng như muốn khảm tôi vào cơ thể mình, vĩnh viễn không chia lìa, "Giang Hủ, anh cũng yêu em..."
15.
Kẻ nhát gan Bùi Cảnh sau khi bị tôi ép ra khỏi cái vỏ rùa thì bắt đầu ra sức b/ắt n/ạt tôi. Dù sao phòng cũng đã thuê rồi, không thể lãng phí được. Tôi bị anh thu xếp từ trong ra ngoài một lượt sạch sẽ.
Xong chuyện, tôi tựa vào đầu giường, bưng bát canh giải rư/ợu ấm nóng, đầu óc đờ đẫn nhìn chằm chằm bóng dáng Bùi Cảnh in trên lớp kính mờ. Một lát sau, Bùi Cảnh bước ra, trên tay còn cầm theo chiếc quần nhỏ đã được giặt sạch của tôi.
Tôi không khỏi nhớ lại vài hình ảnh lúc nãy, mặt đỏ bừng lên. Không khí thoáng chốc trở nên dính dấp và nóng bỏng. Tôi lắc lắc đầu, vứt đống phế thải vàng vọt kia ra khỏi n/ão.
"Này, sao anh lại ở đây?" Tôi chủ động phá vỡ sự im lặng, khô khốc hỏi. Không lẽ anh đặc biệt tới đây chỉ để làm tôi một trận sao.
Bùi Cảnh liếc tôi một cái, phơi quần áo xong xuôi mới bước tới, "Ba em bảo anh đến."
"Ba em?" Tôi nghi ngờ tai mình có vấn đề. Lúc này tôi mới nhớ ra buổi tiệc hôm nay là do ba tôi sắp xếp. Ba đúng là ba tôi, cố ý gọi nam người mẫu đến để kí/ch th/ích Bùi Cảnh. Trong lòng tôi thầm đắc ý.
"Ba em cứ ngỡ anh là nam người mẫu." Khi nói ra câu này, vẻ mặt Bùi Cảnh hiện rõ sự gượng gạo hiếm thấy.
Hóa ra hôm nay Bùi Cảnh vừa vặn có buổi hẹn bàn chuyện với một nhà đầu tư ở đây. Ông già thấy người ta đẹp trai quá mức nên mặc định là nam người mẫu, bảo người dẫn anh vào phòng. Bùi Cảnh vốn biết ba tôi nên ngoan ngoãn theo người dẫn đường vào, rồi lập tức nhận ra tôi.
Nghe đến đây, tôi cười đến mức lăn lộn trên giường, "Điều này chứng tỏ chúng ta chính là trời sinh một cặp." Tôi vui sướng ôm cổ Bùi Cảnh, không kiềm chế được mà hôn lên. Bất kể là việc cả hai cùng trùng sinh, hay là sự nhầm lẫn hy hữu lần này, dường như ông trời đều đặc biệt ưu ái, ngay cả thượng đế cũng muốn chúng tôi ở bên nhau.
16.
Chỉ là lúc dẫn Bùi Cảnh về nhà, sắc mặt của ông già nhà tôi cực kỳ đặc sắc. Để thể hiện tài năng trước mặt ba vợ tương lai, Bùi Cảnh chủ động nhận việc nấu nướng. Để lại ấn tượng tốt với ba tôi, anh đã chuẩn bị rất lâu.
Ông già nhân cơ hội kéo tôi ra vườn hoa, lén lút như ăn tr/ộm mà quan sát động tĩnh của Bùi Cảnh trong bếp.
"Sao con lại thật sự nhìn trúng cậu ta vậy?" Ông già nhíu ch/ặt mày, gương mặt đầy vẻ rối rắm.
Tôi biết ông vẫn tưởng Bùi Cảnh là nam người mẫu nên không nhịn được mà trêu chọc, "Chẳng phải chính ba nhìn trúng anh ấy nên mới bảo anh ấy đến tìm con sao?" Tôi lộ vẻ ủy khuất.
"Ui da... con... chậc..." Ông già cuống cuồ/ng vò đầu bứt tai. Vừa hối h/ận vừa trách móc: "Ba chẳng qua thấy cậu ta trông đẹp trai sáng sủa, chứ đâu có bảo con đem người ta về nhà thật đâu? Chuyện này truyền ra ngoài thì mặt mũi nhà họ Giang mất sạch."
"Thế giờ sao đây? Con chỉ thích kiểu người như anh ấy thôi." Tôi cố chấp nói.