Bài Thuốc Dân Gian

Chương 2.2

16/07/2025 11:17

Bài th/uốc lạ của Cô Tiên.

Làng tôi từ lâu vẫn lưu truyền nhiều bài th/uốc lạ.

Như chữa viêm ruột thừa, uống th/uốc nhuận tràng là khỏi; giun mật, uống một chai giấm là lành bệ/nh; dùng nước tiểu trẻ con rửa chỗ phỏng lạnh thì không bị tái phát; uống m/áu gà chữa thể trạng yếu bẩm sinh.

Còn có cả uống nước bùa chữa bệ/nh đi/ên nữa.

Thằng Nhị Trụ đầu làng đi/ên nhiều năm, nhà nghèo không có tiền chữa, tìm một bà đến gọi h/ồn.

Bà ta vừa tạt m/áu gà, vừa dùng roj quất, cuối cùng còn nh/ốt Nhị Trụ trong chuồng lợn, chỉ cho ăn gạo sống với uống nước bùa.

Bảy tám ngày sau quả nhiên hết đi/ên, dần biết nói năng đàng hoàng, gặp người cũng biết chào hỏi, còn ki/ếm được vợ, sinh con đẻ cái.

Nhờ Nhị Trụ, bà ta cũng nổi tiếng.

Giờ nhắc đến bà, ai cũng gọi là Cô Tiên.

Bài th/uốc lạ trong tay mẹ tôi, chính là m/ua từ tay bà ta.

Tiền học phí của tôi, cả tiền làm thêm hè, đều chui hết vào túi Cô Tiên.

Máy xay thịt lại bắt đầu vận hành.

Quạt máy cũng vù vù kêu.

Bây giờ là tháng Chín, nhưng trời vẫn rất nóng, xử lý chậm sẽ có mùi hôi thối.

Hơn nữa, bệ/nh hen suyễn của em trai tôi

không thể trì hoãn.

Nhưng có lẽ em trai tôi quá sợ hãi, vừa thở gấp vừa hất mạnh bát th/uốc mẹ đưa.

Nó lại kêu lên:

"Chị ơi, chị mở mắt rồi!"

Tôi đã ch*t, thân thể bị ch/ặt thành hai nửa, nhưng mắt vẫn mở trừng trừng.

Mẹ tôi lấy tay che mắt em trai, rồi đuổi nó về phòng.

Một lúc sau, bà rút điện thoại, bấm một số.

Tay bà r/un r/ẩy, bấm mãi mới gọi được.

Chẳng mấy chốc, đầu dây bên kia vang lên giọng Cô Tiên.

Đầu dây hình như đang ăn gì đó, vừa chóp chép vừa hỏi:

"Chị đấy à? Sao thế? Bài th/uốc lạ có hiệu nghiệm không? Chị cũng không cần vất vả nhiều, c/ắt lấy một ít thôi, dùng làm th/uốc dẫn là được."

Mẹ tôi hình như vừa sợ, lại vừa ngửi thấy mùi hôi trên người tôi, vừa mở miệng đã nôn thốc ra sàn, giọng nói đ/ứt quãng:

"Nó... hình như không muốn..."

"Không muốn cái gì?"

"Nó trừng mắt nhìn tôi."

Đầu dây bên kia cười khẩy:

"Con nhỏ đó ch*t bất đắc kỳ tử, trời không thu đất không nhận, được dùng để c/ứu lấy em trai trong nhà là phúc phần của nó, còn dám giở trò? Chị đưa máy qua đó, để em nói chuyện với nó."

Mẹ tôi đặt điện thoại cạnh x/á/c tôi, bật loa ngoài.

Nhưng Cô Tiên một lúc lâu chẳng nói gì, khi mở miệng lại đổi giọng:

"Chị xem thử đồng tử con bé có đổi màu không?"

Không còn giọng điệu bất cần đời nữa, mà r/un r/ẩy nuốt nước bọt:

"Con bé đó ch*t oan, phải che mắt lại, không thì... không thì sẽ xảy ra đại họa. Việc mắt cứ không nhắm được chính là điềm báo trước đó."

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Âm Thanh Báo Động

Chương 12
Mùa giao phối của tộc nhân ngư sắp kết thúc rồi, mà con đực mạnh nhất đảo Phỉ Thúy vẫn chưa tìm được bạn đời. Tuy hắn có thể săn được những con mồi nặng cả trăm cân, nhưng chưa bao giờ tham gia vũ hội cầu hôn của tộc hắn. Rõ ràng đây là một chú cá tội nghiệp, từ nhỏ đã tự sinh tự diệt nên không được "gia đình" dạy dỗ tử tế. Tôi dùng loa dạy hắn hát khúc cầu hôn, thậm chí còn mặc đuôi cá giả, lặn xuống đáy biển dạy hắn nhảy vũ điệu tình yêu. Chú cá này học nhanh lắm, còn bắt đầu biểu diễn cho tôi xem nữa. Thế nhưng, khi giáo sư hướng dẫn nhận được tài liệu tôi gửi về, ông ấy đã m/ắng tôi một trận vuốt mặt không kịp: "Đồ ngốc! Cậu không thấy hàm răng sắc lẹm, móng vuốt dài ngoằng với cái đuôi đầy sức mạnh kia của nó sao? Đó hoàn toàn không phải nhân ngư!" "Nó giống Siren trong thần thoại hơn. Nó có thể dễ dàng mổ bụng, móc tim cậu ra bất cứ lúc nào. Cách cầu hôn duy nhất của loài sinh vật này chính là b/ắt c/óc bạn đời như săn mồi vậy, rồi đem giấu vào một nơi không ai biết, cho đến khi bụng của đối phương đầy ắp trứng cá mới thôi." “Chạy đi! Mau chạy đi! Mau chạy đi!!!” Nhưng đã quá muộn rồi.
600

Mới cập nhật

Xem thêm