Lời Nguyền Hôn

Chương 23

26/08/2024 09:29

23

Tôi muốn đi Hàn Quốc để tìm hắn.

Đơn giản là vì mạng sống của bản thân tôi thôi.

Không có ý gì với hắn hết.

Tôi muốn hôn hắn để kéo dài tính mạng cho mình, thuận tiện cũng kéo dài tính mạng cho tên này.

Sau khi tạm biệt Tống Kinh Trạch, tôi lập tức m/ua vé máy bay đi Hàn Quốc sớm nhất vào ngày hôm sau, sau đó về nhà lấy hộ chiếu.

Vừa về đến nhà vừa vào cửa, chân trái chân phải tôi vấp một cái, vặn thành bánh quẩy xoắn.

Ch*t ti/ệt, bình thường ăn ngon mà giờ thấy gh/ét hẳn.

Tôi nghiêng người dùng hết sức lực làm cho mình ngã về phía sofa, tránh việc ngã úp mặt xuống đất.

Ngồi trên nền nhà cơ thể tôi không ngừng ra sức động dậy.

Trong nháy mắt ngã sấp về phía đất mẹ yêu dấu.

Tôi ngã vào trong một vòng tay rắn chắc ấm áp.

Vừa ngẩng đầu, là Hứa Duyên.

Nụ hôn của Hứa Duyên vững vàng rơi xuống cánh môi tôi, dịu dàng triền miên, khiến cả người tôi đắm chìm.

Uất ức tích góp từng tí một vài ngày qua khiến hai mắt tôi mơ hồ, có thứ gì đó nóng bỏng đảo quanh trong mắt.

Tôi cố nén không cho chất lỏng trong mắt chảy ra, ngoài miệng lại hung dữ:

“Còn biết trở về à?”

Âm thanh hệ thống xuất hiện:

“Nói với Hứa Duyên: [Cục cưng tôi nhớ cậu lắm, cậu không ở trong nhà, tôi đêm không thể ngủ ngon, cơm không thể nuốt trôi, một mình ở trong căn nhà này rất cô đơn~].”

Giờ phút này hệ thống lại làm như vậy mà coi được sao.

Tôi rũ mắt xuống, miễn cưỡng mở miệng:

“Cục cưng người ta nhớ cậu muốn ch*t, cậu không ở đây người ta đêm không thể ngủ ngon, cơm cũng không nuốt nổi, một mình ở căn nhà này rất cô đơn. Nhiệm vụ.”

Hứa Duyên lại hôn lên.

“Thật xin lỗi, sẽ không bao giờ như vậy nữa, cục cưng, tôi trốn về rồi.”

Nghe hắn gọi tôi là cục cưng, cả người tôi như bị điện gi/ật.

“Nhiệm vụ?”

Hứa Duyên mím ch/ặt khóe miệng, cổ họng nghẹn ngào.

“Tôi có một nhiệm vụ, cậu giúp tôi hoàn thành, tôi sẽ không bị t r ó i đến Hàn Quốc nữa.”

Tôi ra vẻ hào phóng.

“Nhìn cái bộ dạng nhăn nhó kia của cậu, nể tình cậu cũng đã giúp tôi hoàn thành rất nhiều lần nhiệm vụ cá nhân, lần này cũng đến lúc tôi giúp cậu rồi, yên tâm đi, tôi rất hào phóng đấy, cậu đối với tôi như thế nào tôi đều……cậu cậu cậu cởi nút áo tôi làm gì!”

“Nhiệm vụ của tôi chính là cái này.”

Động tác trên tay Hứa Duyên vẫn không ngừng.

“Hoàn thành xong chuyện này, tôi sẽ không đi đâu nữa.”

……

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Nguyện Ước Hoan Hỷ

Chương 9
Nghe đồn thế tử Thành Vương đem lòng ái mộ ta, lòng ta cũng vì thế mà để ý tới chàng vài phần. Trong buổi săn bắn mùa thu, ta đoạt được giải nhất, liền đem cặp sừng hươu săn được đặt dưới chân chàng. Thế nhưng Cao Tông thần sắc khó đoán, chỉ trân trân nhìn ta, chẳng nói một lời. Huynh trưởng đứng phía sau khẽ nhắc: 'Muội muội cớ sao lại khiêu khích thế tử Cao như thế? Muội xem, lông mày chàng ta đều vì giận dữ mà méo xệch cả rồi!' Ta đắc ý đáp: 'Chàng đâu có giận? Thế tử đây là đã sớm đem lòng si mê ta rồi.' Nào ngờ đâu, tất cả chỉ là một hồi hiểu lầm. Sau đó, Cao Tông đích thân tìm đến tận cửa, trả lại cặp sừng hươu ấy cho ta, nghiêm giọng nói: 'Mạnh cô nương, ta chưa từng có ý với nàng. Mong cô nương sau này làm việc chớ quên suy xét kỹ càng, đừng để đôi bên phải thành trò cười cho thiên hạ.' Được thôi, hóa ra chàng chẳng hề ưa ta. Vậy thì ta đổi người khác mà mến mộ là được, có đáng là bao.
Cổ trang
Ngôn Tình
0