Tôi mặc kệ cậu ta thao thao bất tuyệt, cúi đầu gọi Quất Tử.

“Quất Tử lại đây ăn nào.”

“Mèo hoang mà cậu chăm nó b/éo tròn như thế này. Cũng siêu đấy.”

“Cho hỏi Trình thiếu đêm hôm làm gì ở đây mà chưa về nhà?”, nghe cậu ta rả rích bên tai, tôi bắt đầu thấy hơi nóng m/áu.

“Tôi tìm cậu.”

???

Lúc tôi đang định xắn tay áo lên để làm ra ngô ra khoai vụ này thì Trình Phong đã kịp rút ra một tấm vé.

“Thứ 7 tuần sau, ở trung t@m hội nghị quốc tế có hội thảo vật lý, cậu có muốn đến xem không.”

Mắt tôi sáng lên như đèn pha ô tô.

“Làm sao cậu có được vé?”

Tham gia hội nghị lần này toàn là những nhân vật đầu ngành nên vé vào rất khó giành gi/ật.

Kể là thầy Tôn cũng chỉ có thêm 1 vé để cho tiến sĩ ưu tú nhất dưới chướng thầy ấy mà thôi.

“Nhặt được.", Trình Phong vừa nhìn tôi vừa cười, “Có một tấm vé thôi mà nhìn cậu kìa, ai không biết còn tưởng cậu sắp đi c.ướp ng.ân h.àng đấy.”

:)

Mặc dù cậu ta nói chuyện c.ũng g.ợi đò/n đấy, nhưng mà tấm vé này thực sự đáng quý lắm.

Tôi cầm được nó trong tay mới bắt đầu hỏi:

“... Lần này phải làm bao nhiêu bài tập nữa…”

Trình Phong: “...”

Ánh mắt Trình Phong nhìn tôi lúc này hệt như ánh mắt mà cậu ta nhìn những sinh viên đã nghe giảng 3 lần mà vẫn chưa hiểu câu hỏi.

3 phần bất lực, 7 phần như 3.

“Chị?”

Lại là đôi tiên đồng ngọc nữ Dịch Thanh và Tống Triết.

Tôi mặc kệ cô ta, cẩn thận cất tấm vé quý giá vào túi rồi cảm ơn Trình Phong thêm lần nữa.

“Cảm ơn cậu. Nếu cậu vẫn chưa nghĩ xong thì khi nào trở về có thể nhắn cho tôi.”

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Hoàng đế thẳng nam ta thầm yêu… hóa ra là kẻ giấu kín chuyện đoạn tụ

Chương 19
Ngày phò tá Bùi Doanh lên ngôi, hắn ban cho ta chức vị thừa tướng. Trên long sàng, hắn quấn lọn tóc ta quanh đầu ngón tay, giọng điệu không giấu nổi vẻ vui mừng. “Thẩm Chước, trẫm đã nói từ lâu rồi, thiên hạ này… sớm muộn cũng là của hai chúng ta.” Thuở thiếu niên, ta từng hứa với Bùi Doanh sẽ ở bên hắn cả đời. Dẫu lòng ta vốn hướng về giang hồ tự tại, vẫn cố gắng ở lại, cùng hắn chống đỡ sóng gió, giúp hắn ngồi vững ngai vàng. Nhưng nhìn cuốn tranh tuyển tú hắn đưa tới, Lại níu ta kể về thân phận của từng tiểu thư thế gia. Ta mới chợt tỉnh ngộ. Hắn là hoàng đế. Là bậc thiên tử tương lai hậu cung ba nghìn giai lệ, đứng trên muôn người. Một người như vậy… Sao có thể chấp nhận nam nhân được chứ. Rời khỏi long sàng, ta quỳ xuống. “Thần cả gan… nay khẩn cầu được từ quan hồi hương, mong bệ hạ thành toàn.”
979
3 Đồng Trần Chương 36
5 Xoá bỏ Omega Chương 15
8 Lỡ làng Chương 14
12 Cuốn sổ tiên tri Chương 16

Mới cập nhật

Xem thêm