1.

Ngày M/ộ Dung Loan xuống núi, cả sư môn yên lặng như tờ.

Gia nhập tông môn mười hai năm, hắn được dốc hết tài nguyên cùng tâm huyết của sư tôn và các trưởng lão; trong tất cả đệ tử, hắn là người có hy vọng nhất chứng đạo thành tiên, chấn hưng sư môn.

Thế mà chỉ còn chưa đầy hai năm nữa là đến Đại hội Tiên môn; nếu Linh Vân Sơn lại không có thành tích ra h/ồn, số Linh thạch được phân phối sẽ tiếp tục giảm, việc tu hành của đệ tử càng thêm khó. Nhưng hắn đã đưa ra quyết định không ai ngờ tới: Hắn vì một phàm nữ xinh đẹp mà từ bỏ con đường tu đạo sắp thành công.

Sư huynh vốn thanh lãnh thoát tục, đứng trong đại điện, giọng kiên định: “Nếu không có nàng, đã chẳng có ta của hôm nay. Không có nàng, dẫu ta tu thành tiên thân thì để làm gì? Hai mươi năm qua ta đã hiến dâng cho Linh Vân Sơn, đã đến lúc sống cho chính mình một lần.”

Tiểu sư đệ bên cạnh ta nghiến răng: “Đại sư huynh, huynh vì Linh Vân Sơn cống hiến hai mươi năm, nhưng chẳng lẽ Linh Vân Sơn không nuôi dưỡng huynh suốt ngần ấy năm? Sư tôn dưỡng dục huynh, sư huynh đệ tỷ muội kính ngưỡng huynh. Dù không nể mặt mọi người, chẳng lẽ đến cả thể diện của Đại sư tỷ, huynh cũng không thèm để ý sao?”

M/ộ Dung Loan lặng đi chốc lát rồi nói: “Đạo bất đồng, bất tương vi mưu. So với một đạo lữ lạnh băng, ta thích một người đồng hành có hơi người hơn.”

Hắn hạ giọng, gần như không nghe thấy: “Huống chi, nàng ta sao có thể so với nàng ấy?”

Người tu hành có dung mạo phát triển chậm, nhất là ta - một Y tu. Diện mạo hiện tại của ta tuy thanh lệ, nhưng dáng dấp hoàn toàn không thể sánh với nữ tử phàm nhân kia - mềm mại, kiều diễm.

Ta đưa tay ngăn Tiểu sư đệ.

Kiếp trước, ta từng ngăn cản tất cả. Ta tưởng M/ộ Dung Loan bị Yêu mê hoặc, bèn vạch trần thân phận b/án Yêu của nữ tử hắn mang về. Yêu nữ kia tự hủy mà ch*t. Hắn thì ở lại Linh Vân Sơn, hai năm sau đoạt Quán quân Đại hội Tiên môn, bước vào Nguyên Anh Kỳ, thậm chí như dự định kết thành đạo lữ với ta.

Nhưng khi hắn đứng ở đỉnh cao, việc đầu tiên hắn làm là để mặc Tiên môn bị hủy, rút tiên cốt của ta, phế bỏ tu vi, nh/ốt ta vào hắc lao, ngày ngày tr/a t/ấn.

Lúc rút tiên cốt, câu nói ấy của hắn đến nay ta vẫn nhớ: “Nếu năm đó ta tà/n nh/ẫn hơn, lấy tiên cốt của ngươi cho A Nhu, nàng ấy đã chẳng rơi vào cảnh này. Ta thật ng/u muội, một ý niệm nhân từ mà thành đại họa.”

Thì ra, M/ộ Dung Loan ngay từ đầu đã biết thân phận thật của “phàm nữ” kia. Hắn biết dưới lớp da ấy là thứ gì, vậy mà vẫn yêu cho được.

Còn ta, khi ấy chỉ biết nghĩ đến những Tiên thảo ta cực khổ hái về, những linh đan ta khổ luyện, mong góp chút sức cho sư môn. Ta nhìn linh lực cuồn cuộn trong lòng bàn tay hắn, khẩn cầu hắn ít nhất hãy mở lại kết giới, bảo hộ Linh Vân Sơn đang bị vây công.

Hắn chỉ lạnh nhạt: “Một Tiên môn vô tình vô nghĩa, ngay cả chính mình còn không bảo vệ nổi, giữ lại làm gì? Chi bằng cùng ch/ôn cùng theo A Nhu.”

Kiếp này sống lại, ta chọn cách thành toàn.

Ta bước lên một bước, M/ộ Dung Loan lập tức cảnh giác, tay đặt trên ki/ếm. A Nhu kia run nhẹ, thân thể mảnh mai tựa đứng không vững, khẽ nắm tay áo Đại sư huynh. Giữa đại điện trống trải, nàng ta yếu đuối, dịu dàng, thật khiến người ta động lòng.

Còn ta, chỉ lướt thẳng qua hai người, đi thẳng ra ngoài, không thèm liếc nhìn lấy một cái.

2.

Sư huynh xuống núi rồi.

Mấy vị trưởng lão dù cố gắng vực dậy tinh thần để tìm ki/ếm những mầm non thích hợp khác, nhưng thời gian hiển nhiên đã không còn kịp nữa.

Những mầm non tốt không chỉ dựa vào thiên phú và sự nỗ lực, mà còn được nuôi dưỡng bằng Tiên dược và Linh thạch, đây cũng chính là lý do khiến Đại hội Tiên môn trở nên vô cùng quan trọng.

Khí áp trong môn phái rất thấp, các vị trưởng lão lắc đầu thở dài.

Hai ngày sau, còn có vài đệ tử có dị tâm và mới nhập môn thậm chí còn không từ mà biệt, lén bỏ đi trong đêm.

Sư tôn trầm mặc một lúc lâu, sai người kiểm kê lại kho, đem số Linh thạch hiện có chia đều cho tất cả đệ tử. Ngay cả ta cũng được chia mười viên.

Ta tuy là Đại sư tỷ, nhưng trước đây ta chuyên tu hướng Y tu.

Kiếp trước dốc lòng luyện đan chế dược giúp M/ộ Dung Loan tu luyện, toàn tâm toàn ý vùi đầu vào đan dược, nên năng lực thực chiến không mạnh.

Kiếp này… ta mở bản đồ Tiên môn ra, bắt đầu dựa vào trí nhớ, từng chút một đá/nh dấu các thung lũng Linh dược tương ứng.

Tiểu sư đệ đẩy cửa bước vào ngay lúc ta đã không nghỉ ngơi hai ngày.

Hắn nhìn vẻ tiều tụy của ta, im lặng một lúc: “Đại sư tỷ, Đại sư huynh chỉ nhất thời bị vẻ ngoài phàm tục kia mê hoặc thôi. Trong lòng đệ, Đại sư tỷ mới là người xinh đẹp nhất.”

“Nàng ta quả thật sinh ra đã rất đẹp.” So với ta vẫn còn chưa thành thục, dung mạo chưa định hình vì tu luyện bị trì hoãn, ta và nàng ta tựa như một đóa hoa nhài trắng tinh khôi và một đóa hoa sen nở rộ.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Lòng xao xuyến

Chương 7
Kết hôn ba năm, chồng tôi luôn cho rằng tôi cổ hủ và tẻ nhạt. Thế là vào một đêm khuya, tôi lên mạng cầu cứu. 【Kết hôn ba năm, chồng vẫn luôn thấy tôi cổ hủ, tẻ nhạt.】 【Tôi phải làm thế nào để anh ấy bớt ghét tôi trong khoảng thời gian sắp tới đây?】 Không ngờ lại nhận được hồi đáp từ một cư dân mạng nhiệt tình. 【Ngoan nào, đây không phải lỗi của em.】 【Nếu đã quyết định sẽ chia tay, vậy thì trong khoảng thời gian cuối cùng này, hãy cứ yêu anh ta hết lòng đi, đừng để bản thân phải hối tiếc trong mối quan hệ này.】 Cứ thế, tôi và anh ấy trò chuyện gần nửa năm trời. Tôi buông bỏ chồng mình, rồi lại đem lòng yêu anh ấy. Tôi cứ ngỡ chúng tôi sẽ mãi giữ mối quan hệ qua mạng như thế, mập mờ nhưng không vượt quá giới hạn. Thế nhưng cho đến một ngày, trong bữa tiệc gia đình để đón người anh cả vừa từ nước ngoài trở về của chồng tôi. Tôi vừa ngồi xuống, đã nhìn thấy người đàn ông chỉn chu, nghiêm nghị ở phía đối diện đang cầm điện thoại nhắn tin. Ngay khoảnh khắc tay anh ấy dừng lại, màn hình điện thoại của tôi sáng lên. Dòng thông báo hiện lên rõ mồn một trên màn hình, chính là tin nhắn mà anh ấy vừa mới gửi tới. "Tránh xa nó ra." "Đừng để bàn tay bẩn thỉu của nó chạm vào em."
Hiện đại
Tình cảm
0
Ngắm Trăng Chương 7