Gen Z Xuyên Không Chỉnh Đốn Hậu Cung

Chương 5.2

11/10/2024 10:21

Các thị vệ kéo tôi lên bờ, tất cả đều kiệt sức.

Tôi ngồi trên bãi cỏ, giả vờ sợ hãi, vỗ ngựk: “Nguy hiểm quá đi, suýt chút nữa thì ch*t đuối rồi.”

Thành viên ban kỷ luật chỉ vào Uyển Phi, tức gi/ận nói: “Nói mau! Ngươi đẩy Hoàng hậu xuống nước là có ý gì?”

Uyển phi ủy khuất nói: “Ta không có đẩy——”

Thành viên ban kỷ luật chống tay lên hông nói: “Không phải là do ngươi đẩy, không lẽ là do Hoàng hậu tự mình nhảy xuống à?”

Tôi cúi đầu tìm cây thủy sinh trên tóc, giả vờ ra dáng vẻ rất bận rộn.

Hoàng đế đến nhanh hơn tôi nghĩ.

Ủy ban kỷ luật đã báo cáo sự việc đã xảy ra với hắn. Ngoài cô ấy ra, Lương phi và những người khác cũng nhìn thấy Uyển phi đã đẩy tôi xuống nước.

Sắc mặt Hoàng đế trở nên nhiêm trọng: “Uyển phi, rốt cuộc là sao vậy?”

Bị hàng ngàn người chỉ điểm, Uyển phi sắp khóc luôn rồi: “Không phải thiếp, thiếp căn bản không đẩy nổi Hoàng hậu….”

Nàng ta đúng là có chút bị oan, nhưng lại không oan tới vậy đâu.

Tôi đổ một con cá nhỏ từ trong tất ra, thở dài: “Tiểu Uyên à, lần trước ngươi vu khống bổn cung tr/eo c/ổ t/ự v*n thì thôi đi. Tại sao lần này ngươi lại còn tự mình ra tay vậy? Nếu ngươi không muốn làm thành viên ủy ban vệ sinh thì bổn cung cũng không ép ngươi làm mà, cục tức này khó nuốt tới vậy sao?”

“Ta biết gần đây hoàng thượng chạy tới chỗ ta mà bỏ mặc ngươi. Nhưng làm phi tần trong hậu cung, điều quan trọng nhất không phải là cách bố trí sao? Sự nhân từ của Hoàng thượng mọi người đều được hưởng như nhau. Cả hậu cung cũng không phải chỉ có một mình ngươi. Đố kỵ ai thì ám sát người đó à, ngươi nghĩ ngươi là ai? Hắc tiên tử Nghiêm Lị Lị sao?

Có rất nhiều người đã chứng kiến, tôi quả thực đã rơi xuống nước, Uyển phi không thể thoát khỏi tội á/c này, ngay cả hoàng đế cũng không thể bao che cho nàng ta.

Hắn bảo thái y xem mạch cho tôi, thái y nói tôi chỉ là có chút sợ hãi, không có gì nghiêm trọng.

Vừa nghe thấy tôi không có gì nghiêm túc, vẻ mặt hoàng đế thoải mái đi rất nhiều.

“Nếu Hoàng hậu đã không có gì nghiêm trọng…”

“Hoàng thượng nói đúng đó.” Tôi cư/ớp lời, cân nhắc nói: “Nếu bổn cung đã không sao, vậy thì hình ph/ạt với Uyển phi đừng quá nghiêm trọng là được rồi.”

Hoàng đế gi/ật mình, trong mắt lộ ra chút cảm động.

Tôi chắp ngón tay nói: “S/át h/ại quốc mẫu thì nói chung là xe kéo banh thây hoặc tr/a t/ấn, nhưng những điều này hơi quá nghiêm trọng rồi. Bổn cung nghĩ nó giống như tr/a t/ấn hoặc ch/ặt đầu. c/ắt mũi và c/ắt chân cũng được rồi.”

Hoàng đế và các phi tần đều r/un r/ẩy.

Uyển phi sợ đến mức ngã xuống đất, ôm lấy đùi hoàng đế kêu lên: “Hoàng thượng, xin người hãy c/ứu lấy thần thiếp, thần thiếp không cố ý… Chính là bọn họ, bọn họ đều giúp hoàng hậu h/ãm h/ại thần thiếp, bọn họ đều đố kỵ thần thiếp, muốn gi*t ch*t thần thiếp.”

Chiêu này mặc dù đơn giản, nhưng lại rất có hiệu quả.

Kể từ khi hoàng đế lên ngôi, nếu nói sủng ái thì cũng chỉ sủng ái một mình Uyển phi mà thôi.

Mức độ tin tưởng của hắn với nàng ta đương nhiên là cao nhất.

Hắn thà tin rằng tôi đã hối lộ tất cả mọi người, còn hơn là sẵn lòng để bông hoa mỏng manh của mình khô héo.

Nếu chuyện này xảy ra trước đây, nhất định là sẽ chẳng làm sao cả.

.

Nhưng bây giờ tôi không phải là nguyên chủ cam chịu hoàn cảnh, nhà mẹ là chỗ dựa của tôi, chính nghĩa là niềm tin của tôi, trên đầu tôi còn là vương miện phượng hoàng.

Hoàng đế muốn tôi phải chịu ủy khuất ư? Trước tiên hắn phải coi lại mình là mấy cân mấy lượng đã chứ.

Hoàng đế tránh ánh mắt với tôi, chắp hai tay sau lưng, trịnh trọng nói: “Việc này vẫn còn mấy điểm nghi vấn, vẫn còn cần điều tra cẩn thận. Lúc này còn quá sớm để tuyên án.”

Uyển phi hức lên một tiếng, rôi bắt đầu nức nở.

Tiểu Anh đỡ tôi lên khỏi mặt đất, tôi vắt nước trên tóc, bình tĩnh mỉm cười: “Quả thực còn quá sớm để tuyên tội.”

Nắm đ/ấm của hoàng đế vừa thả lỏng, tôi bình tĩnh bổ sung: “Nàng ta không chỉ muốn hại quốc mẫu, mà còn vu khống các phi tần trong hậu cung. Tội càng thêm tội, ch*t cũng không đáng tiếc.”

Đôi môi của hoàng đế run lên, tôi liếc nhìn hắn: “Vừa nãy nàng ta đẩy ta người không nhìn thấy, nhưng những lời này người cũng tự mình nghe thấy rồi mà phải không. Không còn điểm nào nghi vấn nữa chứ nhỉ?”

Sắc mặt Hoàng đế từ u ám chuyển sang mơ hồ. Hắn còn muốn nói cái gì, lại chỉ nghe được xa xa thanh âm nói: “Thái hậu có chiếu chỉ.”

Mọi người nhanh chóng quỳ xuống nghe lệnh.

Chiếu chỉ của Thái hậu rất ngắn gọn và rõ ràng, Uyển phi ra tay s/át h/ại quốc mẫu, chờ ngày xử tử.

Phụ thân của Uyển phi chẳng qua chỉ là một quan chức cấp năm nhỏ, còn mối qu/an h/ệ của Chu gia đều liên quan đến nền tảng của toàn bộ triều đình.

Uyển phi chẳng qua là một phi tần xinh đẹp, tất cả những gì nàng ta có chỉ là sự sủng ái của hoàng đế.

Nhưng nàng ta lại muốn nhiều hơn nữa, coi sự ưu ái của nam nhân đó là chỗ dựa của mình trong cuộc đời này. Lại không biết rằng có nhiều thứ còn quan trọng hơn tình yêu của một người đàn ông.

Chiếu chỉ này giống như một cái t/át vào mặt, đá/nh thức bộ n/ão tình yêu của hoàng đế.

Khi thị vệ đến kéo Uyển Phi đi, hoàng đế đứng đó không nói một lời.

Uyển Phi khóc lóc van xin, đ/á và la hét, rồi hoàn toàn suy sụp.

Vừa lúc sắp bị kéo đi hoàn toàn, nàng ta dùng hết sức lực hét lên:

“Ta đang mang trong mình long chủng, ai dám chạm vào ta——”

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Shipper Kinh Dị

Chương 8
Hai giờ sáng, bụng đói cồn cào, tôi ở nhà một mình nên đã đặt một phần đồ ăn giao về tận nơi. Để đảm bảo an toàn, tôi có để lại lời nhắn ghi chú: [Đang đánh Liên Quân, đồ ăn tới cứ để trước cửa là được ạ, em cảm ơn.] Sau khi shipper giao tới, anh ta liền nhắn tin báo cho tôi đúng như đã hẹn: [Chị ơi, đồ ăn em vừa để trước cửa nhà chị rồi nhé, nhớ lấy sớm nha.] [Hình ảnh.] Thấy shipper nhiệt tình, tôi cũng lịch sự nhắn lại: [Dạ vâng, em ra liền đây.] Nhưng để tránh việc đụng mặt trực tiếp với anh ta, tôi vẫn cố tình đợi thêm vài phút nữa rồi mới đứng dậy chuẩn bị ra lấy. Ngay một giây trước khi tôi định vặn tay nắm cửa, trên điện thoại bỗng nhiên nảy ra một tin nhắn mới của shipper: [Chị ơi, sao chị vẫn chưa chịu ra lấy đồ ăn thế?]
39
2 10 năm vây hãm Chương 10
3 Người Dọa Ma Chương 12
5 Ngọc Vỡ Chương 19
8 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 290: Người quen xuất hiện
11 Trứng cá cầu con Chương 8

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Ván cược và thế thân

Chương 7
Vị hôn phu Thẩm Chiêu Quân giả chết. Hắn khiến Thế tử Thẩm Dục Thần tốn hai năm để kết giao cùng ta. Hai kẻ ấy lập ra ván cược, cược xem sau khi Thẩm Chiêu Quân rời đi, liệu ta có còn giữ được tiết hạnh hay chăng. Ngay khoảnh khắc ta ưng thuận lời cầu hôn của Thẩm Dục Thần, Thẩm Chiêu Quân kẻ đã "tạ thế" hai năm liền từ trong bóng tối bước ra, trong mắt đầy rẫy oán hận. Ta ngẩn người tại chỗ, vừa giận vừa tủi, một chữ cũng chẳng thốt nên lời. Trở về phủ, ta đổ bệnh rồi uất ức mà qua đời. Khi mở mắt lần nữa, ta đã trở về ngày tin dữ Thẩm Chiêu Quân "tạ thế" truyền đến. Ta trước mặt người đời khóc một trận thỏa thuê, rồi quay đầu viết ngay một lá thư, gửi đến cho người biểu muội ở quê nhà vốn có dung mạo giống ta bảy tám phần. [Biểu muội có nguyện ý tới kinh thành, cùng Thế tử viết nên một đoạn giai thoại chăng?]
Cổ trang
Trọng Sinh
Tình cảm
1
Hiền thê Chương 6
A Doanh Chương 6