Quỷ Xui Xẻo

Chương 2

31/07/2024 17:30

Lý Tiểu Hoa đi/ên cuồ/ng đá/nh thùm thụp vào ngựk mình, giống như người mắc b/ệnh đ/au thắt cơ tim.

“Phải, người nghèo chúng tôi không xứng có đồ tốt, chúng tôi phấn đấu cả đời cũng không có tư cách ngồi chung một bàn uống cà phê với các cậu.”

“Nhưng tôi mới 19 tuổi, tôi là một đứa con gái, tôi cũng có ước mơ chứ!”

“Tôi chỉ là muốn tặng bản thân một món quà sinh nhật tốt hơn chút, muốn nếm thử bánh kem bơ bình thường mà mấy cậu đã ăn chán từ lâu.”

“Tôi muốn nói với bản thân mình rằng tôi cũng xứng đáng được yêu thương, tôi cũng có thể làm một công chúa tỏa sáng giống như các cậu.”

“Như vậy cũng có lỗi sao? Đúng, tất cả đều là lỗi của tôi, nghèo túng, chính là tội lớn nhất của tôi!”

Lý Tiểu Hoa thật là một nhà thơ.

Tôi gi/ật khóe môi, đã đoán trước phản ứng tiếp theo của mọi người.

Quả nhiên, một đám nữ sinh vừa hô vừa đi về phía Lý Tiểu Hoa.

Lau nước mắt cho cô ta, giúp cô ta sửa lại mái tóc và quần áo lộn xộn vì khóc.

Những người còn lại thì tập trung vây quanh tôi.

Lòng đầy c/ăm phẫn nhìn tôi:

“Tại sao cậu lại b/ắt n/ạt Tiểu Hoa!”

“Nghèo thì làm sao, nghèo cũng không phải thứ chúng tôi muốn chọn! Cậu có tiền, cũng chỉ là biết đầu th/ai mà thôi!”

“Đúng vậy, có phải ở trong mắt cậu người nghèo chỉ đáng cày ruộng, không xứng đi học đúng không!”

“Cậu có tiền như vậy, kh/inh thường người nghèo như vậy, cậu dọn ra ngoài ở đi, ngày ngày ở trong ký túc xá b/ắt n/ạt Tiểu Hoa thì tính là cái thá gì!”

Tôi thở dài, ngẩng đầu xoa mi tâm.

Ngay lúc này, tôi phát hiện Lý Tiểu Hoa dường như có hơi bất thường.

Có một thứ xám xịt bay lơ lửng trên đầu cô ta.

Khi Lý Tiểu Hoa nức nở, những giọt nước mắt trên mặt cô ta bay lên trên như bong bóng.

Bay thẳng vào trong làn sương xám kia.

Nhìn trông, hình như là làn sương xám đó đang hút nước mắt của Lý Tiểu Hoa.

...

Cả người tôi chấn động, không thể tin nổi mà dụi mắt.

Chỉ thấy sau khi làn sương xám đó hút lượng lớn nước mắt thì hình dáng trở nên càng lúc càng rõ ràng.

Thậm chí đến cùng đã hình thành một bóng người nhỏ bé, trông giống như một đứa trẻ sơ sinh trong phôi th/ai.

Đây là, q/uỷ xui xẻo trong truyền thuyết sao?

Đúng thế, tôi có thể nhìn thấy q/uỷ.

Mà nguyên nhân có thể nhìn thấy q/uỷ chính là do chị họ của tôi là một đứa ngốc.

Vào ngày tôi sinh nhật 18 tuổi.

Chị họ tôi, Tống Phi Phi nói muốn tặng tôi một lễ trưởng thành có một không hai.

Sau đó đã nhờ sư phụ Linh Châu của chị ấy mở thiên nhãn cho tôi.

Từ khi mở thiên nhãn, Tống Phi Phi và Linh Châu dẫn tôi đến bãi tha m/a ở chỗ chúng tôi.

Chị ấy nói, chị ấy tô thêm sắc màu rực rỡ vào cuộc sống giàu có bình thường không có gì đặc sắc của tôi.

Chị ấy nói tôi đã lớn rồi, nên nhận thức được dáng vẻ thật sự của thế giới này.

Tôi đã sợ m/a q/uỷ từ nhỏ, chỉ có thể nói, em cảm ơn cả nhà chị.

Sau đó chị Linh Châu đã cho tôi một lá bùa hộ thân và một chiếc vòng tay.

Đồng thời còn nói chỉ cần có mấy thứ này ở đó, tất cả q/uỷ quái đều không thể đến gần tôi.

Tôi không khỏi sờ vòng tay đang đeo.

Từ khi mở thiên nhãn, đây vẫn là lần đầu tiên tôi nhìn thấy q/uỷ ở trong trường học.

Lý Tiểu Hoa vẫn đang khóc lóc, nước mắt của cô ta giống như vĩnh viễn không cạn.

Thế nhưng bây giờ không phải lúc để khóc.

Bởi vì phôi th/ai trên đỉnh đầu của cô ta lại lớn hơn một phần.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Sau khi đạt cấp tối đa về tài ăn nói, tôi khiến cả kinh thành phát điên

Chương 8
Cả kinh thành này ai nấy đều tường tận, tiểu thư nhà họ Mạnh mang cái miệng khiến người ta tức đến chết cũng không xong. Phụ thân ta vốn là Nội các Đại học sĩ, cả đời cẩn ngôn thận hành, ngày ngày bái Phật cầu cho ta bớt nói vài câu. Cuối cùng, người chẳng còn cách nào khác, đành ép gả ta cho kẻ thù không đội trời chung của người là Cố Bắc Thần – kẻ vốn nổi danh nghiêm nghị, quyền khuynh triều chính. Ngày thành thân, vài kẻ đối đầu chính trị với Cố Bắc Thần cố ý sai phu nhân đến tân phòng để gây khó dễ cho ta. Thượng thư phu nhân che miệng, cười đầy mỉa mai: “Mạnh tiểu thư, Cố Thủ phụ tính tình lạnh lùng, chẳng gần nữ sắc, nàng gả tới đây, cuộc đời này xem như chẳng còn gì để trông mong rồi.” Ta vén khăn che mặt, bốc lấy quả táo tàu trên bàn vừa nhai vừa đáp: “Nhìn thấu được cuộc đời thì tốt chứ sao, chứng tỏ mắt ta vẫn còn sáng tỏ lắm! Chẳng như phu nhân đây, mắt mờ chân chậm, đến cả lão gia nhà mình đêm qua ngủ lại ở phòng thiếp nào cũng chẳng nhìn ra.” Một vị Thị lang phu nhân khác tức giận đập bàn: “Ngươi là nha đầu thế nào mà ăn nói hồ đồ vậy, chẳng sợ sau này bị nhà chồng chán ghét, vận mệnh tát cho vỡ mặt hay sao!” Ta nhai táo tàu, cười rạng rỡ như hoa: “Ôi chao, thế thì tỉnh cả người tỉnh táo lắm đấy!”
Cổ trang
0
Phất Nhân Chương 7