Hôm sau, Tạ Hành và mẹ tôi đang ăn sáng.
Hôm nay hắn mặc áo sơ mi trắng cổ chữ V, nốt ruồi nhỏ trên xươ/ng quai xanh hiện rõ.
Có thể thấy, mẹ tôi rất hài lòng với Tạ Hành, ánh mắt đầy tán thưởng dành cho người trẻ.
"Nhiễm Nhiễm, đứng ì ra đó làm gì? Mau lại ăn sáng đi, lát nữa đi học muộn đấy."
Dưới ánh mắt của cả hai, tôi ngồi đối diện Tạ Hành.
"À này, bố cháu ở Mỹ sức khỏe thế nào? Sao đột nhiên về nước thế?"
Tạ Hành mỉm cười trả lời từng câu.
Mẹ tôi do dự một lúc, lại hỏi thăm về mẹ kế Lâm Việt của hắn: "Nghe nói bố cháu giao nhiều việc công ty cho bà ta, chẳng phải lo/ạn cả lên sao?"
Mẹ tôi vừa nói vừa lắc đầu.
Lâm Việt vốn là tiểu tam lên ngôi, bức tử mẹ ruột Tạ Hành.
Mẹ tôi luôn thương cảm mẹ hắn, từng gặp bà ở tiệc tùng, nói bà là người phụ nữ dịu dàng hiền hậu. Còn Lâm Việt hiện tại chỉ dựa vào nhan sắc, bảo chú Tạ già rồi hồ đồ.
Tạ Hành cúi mắt, che giấu ánh nhìn trong đáy mắt.
Như trút gi/ận, tôi cắn phập miếng bánh mì.
Vì thương xót Tạ Hành mất mẹ, mẹ tôi luôn chiều chuộng hắn. Kiếp trước, hắn phản bội nhà họ Ôn, h/ủy ho/ại sự nghiệp gia đình tôi, suýt khiến chúng tôi phá sản.
Thậm chí, khi mẹ tôi quỳ xuống c/ầu x/in hắn tha cho nhà họ Ôn. Hắn lại chỉ khẽ xoay khuy áo, nói: "Xin lỗi dì, cháu không giúp được."
Tạ Hành nghiêng người trả lời câu hỏi của mẹ tôi, nốt ruồi trên xươ/ng quai xanh in rõ trong mắt tôi.
Sau đó tôi từng tìm gặp Tạ Hành.
Hắn tránh mặt, đến khi tôi chặn hắn trong một bữa tiệc.
"Muốn thể hiện thành ý thì đến đây tìm tôi."
Tôi bị nhét vào tay tấm thẻ phòng khách sạn.
Tôi đã đến. Mặc váy dạ hội màu tím hở vai, đứng trước mặt hắn như món hàng chờ định giá.
"Nhiễm Nhiễm, nhà họ Ôn chưa hẳn phải diệt vo/ng. Số phận tiếp theo của nó, do em quyết định." Tạ Hành ngồi trên sofa, bắt chéo chân, hai khuy áo trên cùng cởi bỏ, tay đặt trên thành ghế. Dáng vẻ phóng túng.
Chỉ một giây, tôi đã hiểu ý hắn.
Tôi đẩy ngã hắn, hôn lên nốt ruồi nhỏ...
Cho đến khi hắn bế thốc tôi lên giường. Tôi biết, nhà họ Ôn được c/ứu rồi.
"Nhiễm Nhiễm, mẹ đã nhắc con bao lần, giữ phong thái. Nhìn con bây giờ còn đâu dáng vẻ tiểu thư."
Trên đĩa, những mẩu bánh mì bị tay tôi x/é nát.
"Mẹ, con không ăn nữa, đi học đây."
Tôi vớ lấy cặp sách bước đi, đến cửa nghe thấy giọng q/uỷ dữ: "Nhiễm Nhiễm, đợi đã."
Tạ Hành đưa tôi hộp đồ ăn sáng đóng hộp, tay phải chạm vào khóe môi tôi.
Gần như phản xạ, tôi cứng đờ bất động.
Tạ Hành lau vụn bánh trên mép tôi xong, ngón tay vẫn không chịu rời đi.
"Ôn Nhiễm, đến giờ đi học rồi." Dưới ánh nắng ban mai vàng rực, chàng trai áo trắng quần xanh đạp xe, một chân chống đất, nụ cười làm tan bớt vẻ lạnh lùng.
Tạ Hành siết ch/ặt nắm đ/ấm, mặt mày méo mó.
"Thẩm Trì, hôm nay tôi không khỏe, không muốn đạp xe. Cậu chở tôi đi." Tôi bước nhanh về phía cậu, cố ý hôn lên má thiếu niên rồi ngồi lên yên sau, ôm eo cậu ra hiệu lên đường.
Tạ Hành, thấy không? Tôi đã có người thích rồi.