Sơn Thần đi/ên cuồ/ng lượn vòng quanh b/ệnh viện nhưng không tìm thấy tung tích Trịnh Căn Sinh, gầm lên thất vọng: "Phùng A Hỷ nhiều chuyện! Mày tưởng chặn được tao ư?"

Đám khói đen quanh hắn bỗng phình to, nuốt chửng cả tòa nhà. Bà lão họ Trịnh đang nằm co ro ở sảnh chợt đứng phắt dậy như người mất h/ồn, mắt đờ đẫn: "Bùa vàng giữ mạng cái gì? Chắc do mụ đồng cốt Phùng A Hỷ bày trò! Nó muốn hại cháu trai ta!"

Tay run run, bà gi/ật phăng tấm bùa trên trán Trịnh Căn Sinh. Khói đen lập tức cuồn cuộn ùa vào phòng b/ệnh: "Tìm thấy mày rồi!"

Tim tôi thót lại, kéo áo Bạch Nghiêu: "Bạch lão gia, làm sao giờ?"

Lão thần sắc bất động: "Chủ nhân không đến, ta không thể ra tay."

"Mạng người còn thua quy củ sao?" Tôi nghiến răng, cảm nhận trán nóng rực. Gió thổi tung mái tóc, lộ ra con mắt thứ ba đang rực sáng. Điệu hát triệu thần của ngoại văng vẳng trong đầu, tôi bất chợt cất giọng:

"Kính thỉnh Sư Tổ bà bà Mã Sở Phượng, cấp cấp như quân lệnh!"

Luồng hơi ấm tràn ngập ngựk. Thân thể tôi nhẹ bẫng, giọng nói trầm đục vang lên: "Lão Sơn Thần, bốn chục năm trước ta đã cảnh cáo ngươi!"

Bạch Nghiêu quỳ sụp: "Bạch Nghiêu bái kiến chủ nhân."

Cờ lệnh trong tay tôi vung lên, vô số tia sáng vàng x/é toang màn đêm. Sơn Thần gào thét thảm thiết, thân hình khói đen bốc hơi từng mảng dưới ánh hào quang.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Dưới đình Hàn Quang

Chương 6
Tân quý nhân mới nhập cung phạm vào khuê danh của bản cung. Bốn mắt nhìn nhau, không khí trở nên vi diệu. Giữa lúc giằng co, Thẩm Chương thản nhiên lên tiếng: "Tĩnh Uyển nghe êm tai hơn, trẫm gọi cũng thuận miệng." Người nhìn về phía bản cung: "Hai chữ Ngọc Uyển, rốt cuộc vẫn có chút dung tục, nàng nên đổi đi thôi." Kiếp trước, bản cung chẳng chịu nhượng bộ. Đường đường là quốc mẫu, sao có thể vì một quý nhân mà đổi tên? Bản cung làm ầm ĩ một trận mới thôi. Thẩm Chương không ưa bản cung nơi nào cũng chống đối. Người cùng bản cung chiến tranh lạnh nhiều năm, lại phong Tống Tĩnh Uyển làm Quý phi, thần sắc mỉa mai: "Phu thê nhiều năm, trẫm vốn chẳng muốn như vậy, tiếc là nàng quá không biết điều." Thâm cung tịch mịch, bản cung chịu đủ mọi dày vò. Sống lại một đời. Bản cung mỉm cười dịu dàng: "Thần thiếp sớm đã muốn đổi khuê danh rồi. Bệ hạ mau giúp thần thiếp suy tính xem, đổi thành tên nào thì tốt?"
Cổ trang
Cung Đấu
0