Ba tháng trước.
Tôi đi khám sức khỏe tại b/ệnh viện trực thuộc đại học, pheromone vừa mới phân hóa vẫn chưa ổn định, nhà trường yêu cầu mỗi sinh viên mới phân hóa đều phải lập hồ sơ.
Anh y tá lấy m/áu xong bảo tôi lên tầng ba chờ kết quả.
Tôi cầm ly sữa đậu nành leo cầu thang, lúc đi ngang qua góc cua thì nghe thấy có người đang cãi nhau ở cuối hành lang.
Tiếng không lớn, nhưng giọng điệu rất chói tai.
Tôi không định hóng hớt, nhưng câu nói đó khiến bước chân tôi khựng lại.
Giọng một người đàn ông trẻ, lười biếng, mang theo vẻ cay nghiệt bề trên:
"Cố Thanh, anh cũng tự xem lại điều kiện của mình đi. Một Alpha không thể đá/nh dấu người khác, tôi ở bên anh ba năm đã là nể mặt anh lắm rồi. Tiền phẫu thuật tôi sẽ không trả đâu, anh thích tìm ai thì tìm đi."
Sau đó là tiếng đóng cửa cái rầm.
Tôi đứng ở đầu cầu thang, ly sữa đậu nành suýt chút nữa bị bóp nát.
Đợi người đàn ông kia đi rồi, tôi không nhịn được bước thêm vài bước, thấy một người đang đứng trước cửa phòng b/ệnh.
Rất cao, rất g/ầy, mặc đồ b/ệnh nhân, một tay vịn vào cột truyền dịch, cả người như sắp đổ ập xuống.
Sắc mặt anh ta trắng bệch một cách bất thường, đôi môi cũng chẳng còn chút huyết sắc, nhưng ngũ quan lại cực kỳ đẹp, là kiểu gương mặt khiến người ta muốn nhìn thêm vài lần.
Anh ta chú ý đến ánh mắt của tôi, nghiêng đầu nhìn sang.
Rồi mỉm cười với tôi.
Trong nụ cười đó không hề có chút tính công kích nào, cũng chẳng có vẻ ngượng ngùng hay gi/ận dữ.
Chỉ là dịu dàng, tựa như người vừa bị chà đạp như vậy không phải là anh ấy.
Ngựk tôi thắt lại.
Tôi không quen anh ấy.
Nhưng khoảnh khắc đó trong đầu tôi chỉ có một ý nghĩ............... Dựa vào đâu.
Dựa vào đâu mà có kẻ lại có thể nói ra những lời như thế với một người như vậy.
Sau đó tôi tìm hiểu về tình trạng của anh ấy.
Cố Thanh, hai mươi lăm tuổi, tốt nghiệp khoa Kiến trúc trường Đại học A, gia cảnh bình thường, tự mở một studio thiết kế nhỏ, là một Alpha có chút danh tiếng trong giới. Pheromone là mùi tuyết tùng, nồng độ cực thấp, thấp đến mức gần như không thể cảm nhận được.
Xét về góc độ y học, đây gọi là "rối lo/ạn chức năng pheromone"............... tuyến thể phát triển không hoàn thiện, không thể thực hiện đá/nh dấu.
Người đ/á anh ta tên là Lục Hành, một Omega kém anh hai tuổi, ngoại hình không tệ, nhưng chẳng thể gọi là đẹp. Lục Hành bắt đầu qua lại với Cố Thanh từ ba năm trước.
Nói là qua lại, nhưng người trong giới ai cũng nhìn thấu.
Chiếc xe đứng tên Lục Hành, căn hộ của cậu ta, những thứ cậu ta mặc trên người, đeo trên người, tất cả đều do Cố Thanh chi trả.
Mà Lục Hành chưa bao giờ cho phép Cố Thanh chạm vào mình.
Lý do là "Pheromone của anh quá yếu, ở gần anh tôi không thoải mái".
Khi tôi nghe ngóng được những chuyện này, tôi đã tức gi/ận đến mức ch/ửi thề nửa tiếng đồng hồ trong ký túc xá.
Bạn cùng phòng Tống Từ còn khuyên tôi: "Lo chuyện bao đồng làm gì, có liên quan gì đến cậu đâu."
Tôi gục xuống bàn, lầm bầm: "Chỉ là không nhìn nổi thôi."
Tống Từ liếc tôi một cái: "Cậu mới phân hóa được mấy ngày, đừng có đi đâu cũng làm đại ca."
Tôi không nói gì.
Nhưng một tuần sau, khi tin tức Cố Thanh vào ICU truyền đến tai tôi, tôi đã không thể ngồi yên được nữa.