Tôi nhìn cảnh Hoắc Kỳ bị điều hổ ly sơn sau khi tung chiêu lớn trên màn hình phát sóng trực tiếp của thiết bị cá nhân, ngón tay di chuyển đến gương mặt tái mét đầy h/oảng s/ợ của Bạch Đồ. Cậu ta cùng hai lính Tiên phong còn lại trên sân đang co cụm trong căn cứ đúng như dự đoán.
Sự thể hiện như thế này gần như đã đặt dấu chấm hết cho tiền đồ của họ sau này.
Cho dù trường Quân đội Đế quốc dựa vào sức chiến đấu mạnh mẽ của Hoắc Kỳ để chật vật giữ vững top 3, họ vẫn nhanh chóng trở thành đối tượng bị mọi người chế giễu.
Tôi đẩy đống bản tính toán và kế hoạch đang bày bừa trên bàn ra. Sau khi kéo được người khác xuống nước thành công, cơn gi/ận ứ đọng trong lòng cuối cùng cũng xuôi xuống. Bộ n/ão đã vận hành đi/ên cuồ/ng suốt hơn mười ngày phát ra tín hiệu kiệt sức, không kịp đứng dậy, tôi gục xuống bàn ngủ thiếp đi.
Trong lúc tôi ngủ bù, diễn đàn trường học đang bị spam đi/ên cuồ/ng:
[Lối đ/á/nh đó của trường Quân đội số 7 chắc chắn là do Ôn Hạ dạy, sao cậu ta có thể làm thế được!]
[Tôi thực sự sụp đổ rồi, người ngoài cứ cười mãi, mà tôi còn không thể phản bác]
[Dù chúng ta đối xử không tốt với cậu ta, cậu ta cũng đâu thể giúp trường khác, đây chẳng phải là phản bội sao]
[Lần đầu tiên không thể ngẩng đầu lên trước mặt người trường khác]
[............ Tôi đến phòng cậu ta định chất vấn, kết quả phát hiện bên trong đã dọn sạch từ lâu, hỏi nhà trường thì bảo cậu ta đã thôi học từ sớm rồi]
[???]
[??????????]
[????????????????????????????????????????????!!!!!!]
Khi mọi người trên diễn đàn đang vỡ vụn, cửa căn phòng nhỏ trong khách sạn nơi tôi thuê trọ bị gõ nhẹ.
Tôi ngáp dài ra mở cửa.
Hoắc Kỳ và một người đàn ông trung niên trông vô cùng phúc hậu đang đứng ở cửa.
Tôi nhìn người trung niên đó, đôi mắt khẽ mở to.
Tổng chỉ huy đương nhiệm của Quân Đoàn Một?!
"Ồ, xem ra cậu biết tôi." Người trung niên mỉm cười với tôi, "Tôi đã xem video giải đấu năm nay, nên mạo muội để thằng nhóc này dẫn tôi đến tìm cậu."
"Tôi có thể hỏi cậu một câu không?"
Tôi ngơ ngác nhìn ông ấy, gật đầu.
Người trung niên nheo mắt, hỏi: "Cậu có nguyện ý trở thành học trò của tôi không?"
Nhiều năm sau, khi tôi đứng ở vị trí đủ cao để nhìn lại, thậm chí có thể coi những chuyện này như một giai thoại thú vị để kể cho người khác nghe.
Tôi và Hoắc Kỳ vẫn cãi nhau chí chóe, mỗi lần bị Hoắc Kỳ chọc gi/ận, tôi đều phải tự nhủ với bản thân rằng, đừng chấp nhặt với kẻ ngốc.
Nhưng ngày chúng tôi công khai yêu nhau, không một ai ngạc nhiên cả, hay nói đúng hơn, họ ngạc nhiên về một thứ khác.
Tôi và Hoắc Kỳ: Cảm ơn mọi người, chúng tôi bên nhau rồi.
Mọi người: Cái gì, trước đây hai người không yêu nhau à?!
Tôi và Hoắc Kỳ: Tương lai chúng ta sẽ mãi bên nhau.