"Ngươi... ngươi nói nhăng nói cuội gì thế?"
Tiết Vũ cười lớn, roj ngựa vung lên, con ngựa đ/au điếng, lập tức phi nước đại về phía trước.
"Nếu nàng thua, người sẽ thuộc về ta đấy!"
Nói đoạn, chàng chỉ để lại cho ta một vệt bóng mờ dưới ánh hoàng hôn.
Ta đỏ mặt tim đ/ập, lần đầu tiên cưỡi ngựa mà có chút thẹn thùng.
"Ta, ta sẽ không thua ngươi đâu!"
Tiết Vũ quay đầu cười lớn: "Vậy thì đuổi theo ta đi! Nàng đuổi kịp ta, roj ngựa thuộc về nàng, người cũng thuộc về nàng!"
Ta bị dồn vào thế bí, đuổi theo cũng không xong, mà không đuổi cũng không được.
Dưới ánh hoàng hôn tuyệt đẹp, hai bóng dáng kẻ trước người sau trên lưng ngựa.
Tiếng móng ngựa làm tung lên những cánh hoa rơi, khơi dậy vô vàn hương thơm.
Nhìn bóng lưng phóng khoáng, tự tại của Tiết Vũ, ta nghĩ, những thứ kiếp trước không có được, có lẽ kiếp này, ta đã sở hữu rồi.