Cúp máy, tôi đặt điện thoại lên chiếc bàn trà mới m/ua, dựa lưng vào ghế sofa nghỉ ngơi một chút. Ngoài cửa sổ là ánh nắng tháng Ba, ấm áp trải dài vào trong, vẽ nên một hình vuông sáng rực trên sàn nhà. Chậu dành dành tôi mang từ quê lên đặt ngoài ban công đã bắt đầu đ/âm chồi, những chiếc lá non xanh mướt, nhọn hoắt đang vươn mình về phía ánh sáng.
Tôi bước tới, ngồi xổm xuống nhìn nó. Đất vẫn còn ẩm, không cần tưới nước. Tôi đứng dậy, phủi bụi trên tay, rồi đi vào trong nhà rót cho mình một chén trà.
Trà còn nóng. Ánh nắng thật ấm áp. Bên ngoài có tiếng chim hót, chẳng biết là loài chim gì, tiếng kêu trong trẻo, giòn tan.
Ngày tháng sẽ cứ thế trôi đi. Hoa rồi sẽ nở. Người rồi sẽ già. Có những vết thương sẽ lành, có những kẽ hở rồi sẽ được lấp đầy. Tôi nâng chén trà lên nhấp một ngụm, vị đắng, nhưng vị ngọt hậu chậm rãi, chậm rãi lan tỏa, đọng lại trên đầu lưỡi, mãi chẳng tan đi.
(Hết)