"Lâm Uyển Thu! Cô đừng có mà quá quắt! Vũ Tình ngủ giường của cô hồi nào? Cô ấy ngủ phòng khách!"
"Phòng khách? Trên ga giường của tôi vẫn còn mùi nước hoa của cô ta! Giang Minh Viễn, anh có còn liêm sỉ không hả?"
"Cô!"
Giang Duyệt đột nhiên đứng dậy.
Con bé không nói gì cả, chỉ nhẹ nhàng đặt đũa xuống bàn, quay người bước vào phòng mình rồi đóng cửa lại.
Tiếng đóng cửa rất khẽ, nhưng lại như một cái t/át giáng thẳng vào mặt tôi.
Tôi hất đổ bàn ăn: "Giang Minh Viễn, anh cút ngay cho tôi."
Từ phòng con gái truyền đến tiếng khóc nức nở nghẹn ngào, không phải gào khóc, con bé sợ tôi nghe thấy.
Tim tôi đ/au nhói.
Con gái tôi, ngay trong chính ngôi nhà của mình, bị một người đàn bà ngoại lai và một kẻ không xứng làm cha ép đến mức phải trốn vào phòng khóc mà còn sợ tôi nghe thấy.
Nghĩ một lát, tôi ngồi xuống dọn dẹp đống đổ nát trên sàn.
"Giờ mới biết dọn à?" Giang Minh Viễn mỉa mai, "Lúc nãy hất bàn chẳng phải oai lắm sao?"
Tôi không nói gì, tiếp tục nhặt nhạnh.
"Lâm Uyển Thu, tôi nói rõ cho cô biết, căn nhà này cô bảo là của cô thì là của cô chắc? Tôi ở mười tám năm, tiền sửa sang tôi bỏ ra, phí quản lý tôi đóng, đồ đạc lớn nhỏ trong nhà cái nào không phải tôi m/ua? Cho dù có ra tòa, cô cũng đừng hòng đuổi được tôi đi."
Tôi gom đống mảnh sứ vỡ thành một đống: "Nói xong chưa?"
"Chưa, còn chuyện của Vũ Tình nữa. Cô ấy ở đây là tạm thời, đợi tìm được nhà là cô ấy chuyển đi ngay, cô cần gì phải phản ứng thái quá thế? Nhìn cái bộ dạng lúc nãy của cô xem, chẳng khác gì bà chằn, làm con gái sợ hãi cả rồi, cô làm mẹ kiểu gì thế?"
Tôi nhìn cái miệng anh ta lúc đóng lúc mở, đột nhiên cảm thấy mệt mỏi vô cùng.
"Giang Minh Viễn." Tôi nói, "Tôi hỏi anh một câu."
"Năm nào anh cũng đòi ly hôn với tôi vào ngày sinh nhật con gái, anh đã từng nghĩ đến cảm nhận của con bé chưa?"
Anh ta há miệng.
"Anh lấy tiền học phí của con bé chuyển cho người đàn bà này đi học yoga, anh có từng nghĩ đến tương lai của con bé chưa?"
Thẩm Vũ Tình bên cạnh lí nhí: "Uyển Thu, số tiền đó tôi sẽ..."
Tôi không nhìn cô ta, mắt chỉ dán ch/ặt vào Giang Minh Viễn: "Anh để cô ta vào nhà tôi, mặc quần áo của tôi, nằm trên giường của tôi, khóa tôi ở ngoài cửa, anh có từng nghĩ đến cảm nhận của tôi chưa?"
Ánh mắt Giang Minh Viễn né tránh, nhưng rất nhanh lại cứng rắn trở lại: "Cô nói mấy chuyện này bây giờ có ích gì? Thỏa thuận cũng ký rồi, chẳng phải cô rất sảng khoái sao?"
"Tôi sảng khoái? Tôi nhẫn nhịn mười năm, anh bảo tôi sảng khoái?"
"Cô nhẫn nhịn?" Giọng anh ta đột nhiên cao vút lên, "Cô nhẫn nhịn cái gì? Ngày nào cô cũng ở nhà, tôi thì b/án mặt cho đất b/án lưng cho trời ki/ếm tiền bên ngoài, về nhà còn phải nhìn sắc mặt cô. Cô bảo cô nhẫn nhịn, còn tôi thì sao? Tôi sống với một người không yêu suốt mười tám năm, cô có biết cảm giác đó là gì không?"
Khi anh ta nói câu đó, Thẩm Vũ Tình đứng sau lưng anh ta, khóe miệng khẽ nhếch lên.
Tôi bỗng nhiên không còn gi/ận nữa, như một sợi dây đàn căng suốt mười năm vừa được thả lỏng.
"Được." Tôi đứng dậy, phủi bụi trên đầu gối, "Tôi biết rồi."
Anh ta ngẩn người, có lẽ không ngờ tôi lại bình tĩnh như vậy.
"Tôi dọn đi ngay lập tức."
Nói xong, tôi bước vào phòng con gái.
Con bé đang ngồi bên mép giường, mắt đỏ hoe nhưng đã thôi khóc: "Mẹ, những gì mẹ nói lúc nãy là thật sao?"
"Thật."
"Nhà cũng không cần nữa ạ?"
"Không cần nữa."
Con bé im lặng một lúc, đột nhiên đứng dậy ôm lấy tôi: "Mẹ, con đi theo mẹ, đi đâu cũng được."
Tôi ôm lấy con, cằm đặt trên vai con, ngửi mùi dầu gội trên tóc con bé.
Mười tám năm trước, khi con bé mới chào đời, một cục nhỏ xíu nằm trong vòng tay tôi, cũng là mùi hương này.
Mùi sữa, mềm mại, ấm áp.
Lúc đó Giang Minh Viễn đứng bên cạnh nói: "Uyển Thu, cảm ơn em."
Đó có lẽ là câu nói chân thành nhất mà anh ta từng dành cho tôi trong đời.
"Duyệt Duyệt, chúng ta bắt đầu lại ở gần trường con, được không?"
"Dạ được."
Một tháng sau, giấy ly hôn đã cầm trên tay, căn nhà cũng đã b/án xong.
Ngày ký giấy tờ, Giang Minh Viễn ngồi trong văn phòng môi giới, nhìn những con số trên hợp đồng, biểu cảm rất phức tạp.
Anh ta chắc không ngờ rằng tôi thực sự đòi chia một nửa tài sản, anh ta thậm chí còn chuẩn bị sẵn một thỏa thuận muốn tôi ký bỏ quyền đòi lại hai vạn tệ kia.
Tôi chẳng buồn nhìn, ký tên cái rẹt. Hai vạn tệ để m/ua lấy sự tự do cho tôi và con gái sau này, quá xứng đáng.
Ngày chuyển đến thành phố mới, trời rất nắng.
Tôi thuê một căn hộ nhỏ hai phòng ngủ, cách trường đại học của Giang Duyệt chỉ mười lăm phút đi xe đạp.
Nhà không lớn, nhưng ban công hướng nam, nắng rất đẹp.
Tôi bày từng tấm ảnh của con gái lên bàn học, rồi sắp xếp lại vài món đồ mang từ nhà cũ ra.
Mẹ tôi gọi điện đến, hỏi tôi đã ổn định chưa.
Tôi nói ổn rồi.
Bà im lặng một lúc ở đầu dây bên kia rồi bảo: "Uyển Thu, bố con bảo mẹ nhắn với con rằng, nhà luôn chừa cho con một phòng."
Sống mũi tôi cay cay: "Mẹ, con biết. Nhưng con không thể trốn sau lưng bố mẹ mãi được nữa."
Mẹ không khuyên tôi thêm, chỉ nói một câu: "Vậy thì con tự chăm sóc mình cho tốt nhé."
"Vâng, con sẽ tốt mà."
Cúp máy, tôi đứng trên ban công, nhìn xuống con phố lạ lẫm, hàng cây lạ lẫm, những con người lạ lẫm.
Tất cả, đều phải bắt đầu lại từ đầu.