Chú Đông quay lại tủ thay đồ, lấy ra một vật được bọc trong túi nilon.
“Đây chắc là đồ của cháu.”
Sau tiếng sột soạt, chú Đông lấy ra từ túi nilon một phong thư màu đỏ có chữ dập nổi ánh kim.
Giấy báo nhập học!
Tôi chộp lấy, tay run lên vì chấn động:
“Đây là, đây là... sao giấy báo nhập học của cháu lại ở chỗ chú?”
“Chú Đông, chú quen mẹ cháu sao?”
Chú Đông lắc đầu: “Không quen.”
Tôi sững sờ, chú lại ngập ngừng nói tiếp: “Cũng có thể là quen.”
Chú lấy từ túi nilon ra thêm một lá thư đưa cho tôi: “Ít nhất trong lá thư này, người viết thư là người quen của chú.”
Tôi nghi hoặc nhận lấy lá thư, mở ra, toàn bộ thư là những dòng chữ thanh tú.
“Chào chú Đông, chú có lẽ không biết con, nhưng trong thế giới của con, chúng ta đã là bạn cũ rồi.”
“Lần đầu tiên, khi con chạy trốn khỏi Tây Thôn, giày tất mất sạch, người bẩn như một kẻ ăn mày.”
“Chú thấy vậy thì động lòng, đưa cho con nửa bát mì.”
“Những kẻ đuổi theo con tìm đến nơi này, chúng ngang ngược vô lý, chỉ vào chú bảo chú là kẻ buôn người, b/ắt c/óc con đến đây.”
“Chúng lôi con đi, con không chịu, chú đã đứng ra muốn giúp con.”
“Bảy tám kẻ đó trong tay đều có gậy gỗ, trong lúc hỗn lo/ạn, chú bị chúng đá/nh ch*t, còn con thì bị bắt về.”
“Lần đó, con kháng cự quyết liệt, không sống qua nổi mùa đông năm ấy.”
Hai tay tôi r/un r/ẩy không ngừng, thậm chí tôi sắp không nhìn rõ chữ trên thư.
“Chú Đông, ý này là sao?”
Chú Đông rít một hơi th/uốc, chỉ vào lá thư: “Ban đầu phản ứng của chú cũng giống cháu, nhưng... cháu đọc tiếp đi.”
“Khi tỉnh lại, con lại quay về thời điểm bị b/án đến Tây Thôn.”
“Lần này, con học khôn hơn một chút, mất nửa năm để khiến người đàn ông đó lơi lỏng cảnh giác với con.”
“Con tìm thấy một con đường nhỏ, không có người trong làng canh gác.”
“Nhưng cuối con đường đó là một vách đ/á, lại có thể nhìn thấy ánh đèn của ngôi làng đối diện.”
“Con nhìn xuống dưới, chỉ cần lần theo kẽ đ/á bước xuống từ từ, con có thể rời khỏi Tây Thôn.”
“Đáng tiếc, con trượt chân ngã xuống.”
“Quả nhiên, vách đ/á đó rất nguy hiểm, nên mới không có người canh gác.”
Tôi k/inh h/oàng che miệng lại.
Điều bà ấy nói, chắc chắn là căn cứ bí mật của tôi và Trụ Tử, chính là vách đ/á đó!
Thảo nào khi ở đó, Trụ Tử luôn lẩm bẩm:
“Ở đây nguy hiểm lắm!”
“Mẹ tớ bảo phụ nữ không tìm thấy đường về nhà mới đến đây khóc.”
Hóa ra sự thật là như vậy!
Trong Tây Thôn rốt cuộc có bao nhiêu người phụ nữ không tìm thấy đường về nhà như thế!
“Lần thứ ba tỉnh lại, toàn thân con đ/au nhức.”
“Đợi khi hoàn h/ồn, con mới nhận ra thời điểm con quay về rất không may, người đàn ông đó đã nhiều lần...”
“Mỗi ngày con đều không được ăn no mặc ấm, tình trạng cơ thể rất tồi tệ.”
“Cho đến ngày đó, con phát hiện mình đã mang th/ai.”
“Người đàn ông rất vui, chính tay tháo xích buộc chân con.”
“Ông ta bảo với con, chỉ cần con ngoan ngoãn, đừng lúc nào cũng nghĩ đến chuyện bỏ trốn, ở trong cái làng này, vẫn có thể làm một con người trọn vẹn.”
“Có chồng, có con, có gia đình.”
“Con vẫn muốn trốn, nhưng nếu bị bắt lại, chỉ có con đường ch*t!”
“Con nghĩ, sinh linh bé nhỏ trong bụng con là vô tội, nên con chọn sinh nó ra.”
“Đó là một bé gái, người đàn ông tuy hơi tức gi/ận, nhưng chỉ bảo con lãng phí lương thực.”
“Con biết, ông ta muốn con nuôi dưỡng nó thật tốt, rồi sinh cho ông ta một đứa con trai.”
“Con gái nó rất ngoan, rất nghe lời, con đặt tên nó là Phán Nhi, con đã nuôi nó khôn lớn.”
“Khi nó bảy tám tuổi, con không để ý, lại mang th/ai.”
“Lần này sinh ra là con trai.”
“Sau khi có con trai, người đàn ông hoàn toàn tháo bỏ xiềng xích của con.”
“Có lẽ ông ta nghĩ con chắc chắn không nỡ rời khỏi đây nữa.”
“Con trai dù vẫn là con tự tay nuôi lớn, nhưng lại bị người đàn ông nuông chiều hư hỏng.”
“Hai cha con họ đối xử với con và con gái y hệt nhau, không đá/nh thì ch/ửi.”
“Quả nhiên con trai vĩnh viễn không thể đồng cảm với mẹ.”
“Khi con gái mười ba tuổi, người đàn ông đột nhiên bảo con nhà không còn tiền, muốn b/án nó cho gã đàn ông góa vợ trong làng làm vợ.”
“Con không đồng ý, liều ch*t chống cự, nhưng cuối cùng, cả con và con gái đều ch*t.”
Đọc đến đây, nước mắt tôi vỡ đê.
“Lần thứ tư, khi con tỉnh lại, con trai đã chào đời.”
“Con quyết định từ bỏ bản thân, trước tiên tìm cách c/ứu con gái mình.”
“Con muốn con gái con là người đầu tiên bước ra khỏi nơi ăn th!t người này!”
“Để nó thay con giành lấy tự do, sống hạnh phúc dưới ánh mặt trời.”
“Con giả vờ ngã, làm què chân, đ/ập vào xươ/ng họng để trở thành một kẻ què c/âm không thể nói chuyện.”
“Người đàn ông yên tâm hơn nhiều, bắt đầu thả con ra ngoài đi lại.”
“Con học cách kết thân với thím hàng xóm, thím ấy có đứa con trai ngốc bị hỏng n/ão tên là Trụ Tử.”
“Thím ấy ban đầu không dám giao lưu nhiều với con, nhưng con đối xử tốt với Trụ Tử, Trụ Tử lại đối xử tốt với Phán Nhi của con.”
“Dần dần, thím ấy bắt đầu giúp con nói tốt trước mặt mọi người trong làng.”