Anh ấy uống chút bia, mặt đỏ bừng, nắm lấy tay tôi.
"A Hành, đợi anh. Ba năm."
"Ba năm sau anh sẽ cho em cuộc sống tốt đẹp."
Tôi nói được.
Bữa đồ nướng một trăm hai mươi tệ đó, tôi ăn ngon hơn bất cứ thứ gì trên đời.
Đó là khoản chi tiêu lớn nhất của tôi trong tháng đó.
Sau khi về, tôi ăn mì gói bốn ngày để bù lại.
Đáng.
Anh ấy xứng đáng.
Kể từ đó, mỗi tháng tôi đều đặn chuyển ba nghìn.
Trong ba năm, tôi đã chuyển tiền cho anh ấy rất nhiều lần.
M/ua áo khoác mùa đông, m/ua bánh kem ngày sinh nhật, tặng quà lễ tết cho thầy hướng dẫn, bù tiền sinh hoạt phí khi căng tin trường tăng giá.
Lần nào anh ấy cũng trả lời cùng một câu.
"Vợ vất vả rồi, đợi anh tốt nghiệp sẽ trả lại em gấp đôi."
Gấp đôi hay không không quan trọng.
Tôi chỉ cần anh ấy tốt nghiệp thuận lợi, trở về cưới tôi.
Trong ba năm tôi thay sáu đôi giày, toàn là giày bảo hộ do công trường phát.
Đồ Iót mặc đến mức mất hết độ đàn hồi.
Khoản chi tiêu đắt đỏ nhất là m/ua một hộp băng cá nhân ở hiệu th/uốc.
Mười hai tệ.
Vết rá/ch trên tay quá sâu, không dán băng cá nhân thì sợ bị nhiễm trùng.
Nhiễm trùng thì không đi làm được, không đi làm thì không có tiền.
Không có tiền thì anh ấy sẽ phải chịu đói.
Câu hỏi trắc nghiệm này quá đơn giản.
Video call tôi chưa từng nhận lần nào.
Không phải không muốn nhìn anh ấy.
Mà là không dám để anh ấy nhìn thấy tôi.
Ba năm trước tôi còn khá trắng trẻo.
Ba năm sau, mặt tôi nhuốm màu đồng, một màu đồng không đều đặn.
Mũ bảo hộ che khuất trán, vành mũ chia khuôn mặt thành hai vệt màu khác biệt.
Mu bàn tay đầy những nếp nhăn và vết nứt nẻ, kẽ móng tay vĩnh viễn không bao giờ rửa sạch.
Tôi sợ anh ấy nhìn thấy rồi xót xa.
Nhưng càng sợ hơn là anh ấy nhìn thấy rồi, lại chẳng thấy xót xa.
Năm thứ ba, mùa đông.
Tôi ho suốt nửa tháng.
Bụi ở công trường quá nhiều, mũi và cổ họng đều bị phủ một lớp dày.
Đêm đến không thở nổi, đồng nghiệp bảo mau đi khám đi.
Tôi không đi.
Tiền đăng ký cộng tiền th/uốc, ít nhất cũng hơn một trăm.
Một trăm đó đủ cho tôi đóng tiền mạng dùng nửa tháng.
Không có mạng, tôi sẽ không nhận được tin nhắn của anh ấy.
Tôi cắn răng chịu đựng suốt hai mươi ngày, cuối cùng cũng khỏi.
Giọng tôi bị khàn đi.
Sau đó gửi tin nhắn thoại, dù có cố bóp giọng thế nào cũng không thể quay lại âm thanh như trước.
Anh ấy nghe xong, hỏi: "Sao giọng nghe lạ vậy? Cảm cúm à?"
"Ừm, cảm nhẹ thôi, sắp khỏi rồi."
"Đã uống th/uốc chưa?"
"Uống rồi, uống rồi."
"Công ty em không có máy sưởi à?"
"Có chứ, chỉ là lúc ra ngoài bị gió thổi thôi."
Lời nói dối càng nói càng trôi chảy.
Trôi chảy đến mức chính tôi cũng gần như tin là thật.
Có những đêm nằm trên giường tầng, nghe tiếng gió rít ngoài lán công nhân.
Tôi tự nhủ, đợi anh ấy tốt nghiệp, tôi sẽ không cần phải nói dối nữa.
Đến lúc đó tôi sẽ thú nhận với anh ấy.
Nói rằng ba năm qua tôi không ở công ty, mà là ở công trường.
Anh ấy sẽ xót xa lắm nhỉ?
Sẽ ôm lấy tôi mà nói "vất vả cho em rồi" nhỉ?
Sẽ hôn lên từng vết chai sần do bốc gạch mà tôi có được nhỉ?
Nghĩ đến đây tôi lại thấy đáng.
Ba năm khổ cực, đổi lại một câu xót xa của anh ấy, là đủ rồi.
Tháng hai đón Tết, anh ấy không về.
Bảo là thầy hướng dẫn bắt ở lại trường làm dự án.
Tôi bày tỏ sự thấu hiểu.
Ngày ba mươi Tết, công trường nghỉ làm, chỉ còn tôi và bác già trông cổng.
Bác già hầm một nồi cải thảo với miến, gọi tôi sang ăn.
Tôi bưng bát ngồi xổm trên công trường trống trải, nhắn tin cho anh ấy.
"Chúc mừng năm mới."
Anh ấy trả lời: "Chúc mừng năm mới. Đang làm thêm giờ ở công ty à?"
"Ừm."
"Vất vả rồi. Đợi anh tốt nghiệp, sẽ đưa em đi Tam Á đón Tết."
Tam Á.
Tôi còn chẳng biết vé máy bay đi Tam Á bao nhiêu tiền.
Nhưng tôi đã tin.
Cũng giống như tin lời anh ấy nói về "ba năm" vậy.
Tháng tư, anh ấy đột nhiên gửi một bức ảnh.
Là một ly trà sữa, loại hai mươi tám tệ, trên thân cốc in tên một cô gái.
Hàn Phi.
Anh ấy nói: "Đàn chị mời đấy, chị ấy tốt lắm."
Tôi nhìn chằm chằm vào ly trà sữa đó rất lâu.
Hai mươi tám tệ.
Cái giá bằng đúng một chai kem chống nắng, cái giá mà ba năm nay tôi không nỡ m/ua.
Đàn chị của anh ấy lại mời một cách dễ dàng như thế.
Dòng chữ tôi đang gõ dở, tôi xóa đi.
Ban đầu định nói: "Em cũng muốn uống trà sữa."
Backspace, backspace, backspace.
Thay thành: "Có ngon không?"
Anh ấy đáp: "Cũng được, lần tới em cũng thử quán này xem."
Được, lần tới.
Tôi úp điện thoại xuống dưới gối, xoay người lại.
Chiếc gối cứng đến mức làm đ/au cả thái dương.
Đồ do công trường phát, bên trong nhồi toàn vải vụn.
Tháng năm, vòng bạn bè của anh ấy cập nhật một bức ảnh chụp chung.
Anh ấy đứng cùng đám bạn, hoa anh đào trong trường đã nở, nền phía sau là một mảng hồng trắng.
Anh ấy đứng ở vị trí giữa hơi lệch sang phải. Bên cạnh đứng một cô gái.
Tóc ngang vai, váy trắng, cười lên có lúm đồng tiền.
Dòng trạng thái viết: "Đồng môn đi chơi xuân."
Tôi phóng to bức ảnh đó.
Anh ấy mặc một chiếc áo khoác tôi chưa từng thấy.
Màu xanh đen, nhìn chất liệu không hề rẻ, loại vải đó tôi không m/ua nổi.
Tôi từng m/ua cho anh ấy một chiếc áo, săn trên mạng, 49.9 tệ bao ship.
Anh ấy bảo mặc rất thoải mái.
Nhưng trong ảnh anh ấy không mặc chiếc đó.
Dưới phần bình luận có người trả lời: "Anh Giới, chiếc áo khoác này đẹp đấy, m/ua ở đâu thế?"
Anh ấy đáp: "Quà sinh nhật chị Phi tặng."
Chị Phi, Hàn Phi.
Chị ấy tặng quà sinh nhật cho anh ấy.
Sinh nhật anh ấy là tháng mười một.
Tháng mười một năm ngoái, tôi chuyển thêm hai trăm tệ, bảo "m/ua cái bánh kem nhé".
Anh ấy bảo "Được rồi vợ yêu, cảm ơn em".
Bánh kem có m/ua hay không tôi không biết, nhưng áo khoác thì anh ấy đã mặc lên người rồi.
Mặc áo người khác tặng, đứng cạnh người khác, cười dưới gốc cây hoa anh đào.
Tôi tắt bức ảnh đi.
Không thả tim.
Cũng không bình luận.
Tháng sáu.