Tôi là một người hơi đa nghi.
Khi được gia tộc hào môn họ Hoắc nhận thân, tôi yêu cầu họ phải đưa ra giấy chứng nhận giám định ADN.
Bà Hoắc, phu nhân hào môn, vẻ mặt đầy sốt sắng nhét ngay bản giám định vào tay tôi.
Cô bạn thân của tôi ở bên cạnh cũng hào hứng mở livestream.
“Đứa trẻ ngoan, mẹ thật sự không ngờ b/ệnh viện lại làm việc cẩu thả đến thế.”
“Khiến mẹ con ta phải chia lìa, để con, một thiên kim tiểu thư hào môn thực thụ, phải sống cuộc đời dưới đáy xã hội suốt hơn hai mươi năm.”
Đôi mắt bà Hoắc đỏ hoe, vẻ mặt đầy đ/au xót.
Ông Hoắc đứng bên cạnh có chút ngượng ngùng, hắng giọng rồi nhìn quanh quất.
Bên cạnh ông, đứng sát cạnh bà Hoắc là một cô gái trạc tuổi tôi.
Da dẻ trắng trẻo, đôi mắt to tròn.
Giọng nói cất lên mang theo chút e dè, dịu dàng:
“Chị, chào mừng chị trở về với gia đình.”
Tôi nhíu mày, cô bạn thân bên cạnh bắt đầu reo lên.
“Thiên kim thật giả! Đúng là kịch bản thiên kim thật giả rồi!”
Có gì đó không ổn.
Chứng đa nghi của tôi lại tái phát.
Trên đời này không có bánh từ trên trời rơi xuống.
Trên trời chỉ có bẫy rơi xuống mà thôi.
Họ muốn lấy thận hay lấy gan của tôi đây?
Hay là muốn cái xưởng nhỏ vừa mới gọi được vốn đầu tư của tôi?
Để kéo dài thời gian, tôi nhìn sang ông Hoắc.
“Đời không phải tiểu thuyết, không có chuyện nhầm lẫn nhiều đến thế đâu. Các người lấy mẫu của tôi từ đâu ra tôi không quan tâm, nhưng hôm nay tôi phải tự mình đi xét nghiệm.”
“Tôi chỉ tin vào kết quả giám định của chính mình.”
Cô bạn thân quá hiểu tính tôi.
Liền lục trong túi xách ra tăm bông và túi niêm phong.
Khi thấy tôi đưa cho ông Hoắc, người phụ nữ tự xưng là mẹ ruột của tôi lộ vẻ bất an, muốn ngăn cản.
Nắng trưa gay gắt chói mắt.
Chuyện nhận thân hào môn này xảy ra quá đột ngột.
Khiến tôi cũng trở tay không kịp.
Khi cả nhà họ Hoắc bước xuống xe trước cửa tiệm của tôi, cô bạn thân Uông Doanh Doanh khẽ huých khuỷu tay tôi.
Nói là có khách lớn đến.
Chiếc xe họ đi ít nhất cũng phải hơn hai triệu tệ.
Những món đồ nội thất đắt tiền trong kho của chúng tôi có khả năng b/án được trong hôm nay.
Tôi không rành về xe cộ.
Nhưng nhìn dáng vẻ của ba người vừa bước xuống xe, quả thực vô cùng quý phái.
Chỉ là ba người này vừa xuống xe đã lướt qua cô bạn thân, đi thẳng đến bên cạnh tôi.
“Ngọc Th/ù, đứa trẻ ngoan, chúng ta là gia đình của con, mẹ là mẹ của con đây.”
Tôi ngửi thấy một mùi hành tây thoang thoảng.
Không nhịn được mà nhíu mày nhìn người phụ nữ đang đỏ hoe mắt, nắm ch/ặt lấy cổ tay tôi này.
Đầu ngón tay bà ta hơi lạnh, lực nắm rất mạnh.
Mạnh hơn người bình thường.
Trang sức ngọc trai, túi Chanel, thần thái của người sống trong nhung lụa.
Một nốt ruồi son ở đuôi mày, đỏ một cách vừa vặn.
Chắc chắn không phải là diễn viên.
Khi tôi nhìn bà ta, bà ta đầy vẻ sốt sắng giải thích với tôi: “Mẹ thật sự là mẹ của con mà, con ơi.”
“Bố con là Hoắc Ngọc Đình của nhà họ Hoắc, mẹ là tiểu thư nhà họ Tô, thực ra con mới là thiên kim hào môn.”
“Đứa trẻ ngoan, mẹ thật sự không ngờ b/ệnh viện lại làm việc cẩu thả đến thế.”
“Khiến mẹ con ta phải chia lìa, để con, một thiên kim tiểu thư hào môn thực thụ, phải sống cuộc đời dưới đáy xã hội suốt hơn hai mươi năm.”
“Về nhà với bố mẹ đi!”
Những giọt nước mắt to tròn tuôn rơi từ mắt bà, vẻ mặt đ/au buồn và khẩn thiết.
Bà ta lại là tiểu thư nhà họ Tô.
Tôi chỉ biết một tiểu thư nhà họ Tô, là Tô Minh Nguyệt.
Tôi lại nhìn hai người đi cùng bà ta.
Nhà họ Hoắc tôi biết, mười năm trước còn được coi là hào môn.
Nay đã lâu không thấy xuất hiện trên truyền thông.
Nếu thực sự thất lạc con gái ruột, thì đã bao nhiêu năm rồi, sao giờ mới đi tìm?
Nghĩ đến tình trạng xưởng của mình gần đây.
Trong lòng tôi suy tính trăm bề, tôi vẫn nhìn bà Hoắc: “Làm sao bà chứng minh tôi là con gái ruột của các người? Có bản giám định không?”
Bà Hoắc đang khóc rất nhập tâm.
Nghe vậy liền lấy từ trong túi ra một bản giám định nhét vào tay tôi.
Sự sốt sắng đó giống như đã chuẩn bị từ trước.
Nghi ngờ trong lòng tôi càng nhiều thêm.
Giấy tờ mới tinh, kết luận rõ ràng, mẹ con ruột th!t, độ tương thích 99.9%.
Trên đời này không có bánh từ trên trời rơi xuống.
Trên đời chỉ có bẫy rơi xuống mà thôi.
Cô bạn thân bên cạnh đã kinh ngạc đến mức không nói nên lời.
Nhìn người này lại nhìn người kia.
Cuối cùng lén mở điện thoại bắt đầu livestream.
Tôi cũng không ngăn cản cô ấy.
Camera trong tiệm quay 360 độ không góc ch*t.
Tính tôi vốn đa nghi.
Cô ấy dù không livestream, tôi cũng sẽ xem lại camera.
Trước đây xem lại camera là để quan sát khách hàng, xem họ thực sự muốn m/ua đồ nội thất hay muốn đạo nhái kiểu dáng nhà tôi.
Nếu cô bạn thân đang livestream, thì dùng điện thoại xem lại, chắc sẽ rõ ràng hơn một chút.
Sau khi bà Hoắc nhét bản giám định vào tay tôi, bà ta đầy kỳ vọng nhìn tôi.
Tôi thong thả lật xem bản giám định không tì vết này.
Dường như, có lẽ, là thật.
Tôi và người phụ nữ trước mắt này thực sự là mẹ con.
Tôi xem rất chậm, có người đã không đợi được nữa.
Cô bé đi cùng họ e dè lên tiếng: “Chị, thực ra lúc sinh chị xong mẹ đã rất mệt mỏi, chuyện chúng ta bị b/ệnh viện tráo đổi cũng không phải lỗi của mẹ.”
“Chị, chúng em đều biết chị đã sống rất khổ cực, sau này về nhà bố mẹ chắc chắn sẽ bù đắp cho chị thật nhiều.”
“Em không sao cả, em đã chiếm lấy thân phận của chị, nếu chị thấy em ngứa mắt, em sẽ đi.”
Cô ta vừa dứt lời.
Ông Hoắc bên cạnh liền không chịu nổi nữa.