Lý Đình bình thản đáp lại một câu:
"Giấy báo trúng tuyển đã có, tiền sẽ về tài khoản cùng lúc, vội cái gì."
Tôi đứng ch/ôn chân ngoài cửa.
Tôi đứng ngoài cửa, nghe rõ mồn một.
Hóa ra ngôi trường này là do chính họ tự đăng ký.
Chỉ vì ngôi trường này đã thỏa thuận với họ, chỉ cần đăng ký vào trường và được nhận, thì với mỗi thí sinh đạt điểm sàn hệ hai, họ sẽ nhận được 50.000 tệ, còn hệ một là 100.000 tệ.
Kiếp trước, sau khi nhận được tiền, họ lại hối h/ận, thế là nghĩ cách đổ hết mọi tội lỗi lên đầu mẹ tôi, bắt gia đình tôi phải gánh chịu cơn bão dư luận.
Kiếp này, họ vẫn chưa nhận được tiền, nhưng đã ở trong phòng bàn bạc cách đổ vấy trách nhiệm cho mẹ tôi.
Tôi nhớ lại mình đã từng có lòng tốt nhắc nhở Lý Đình vì sợ cô ấy chịu thiệt.
Không ngờ lúc này, người nói hăng say nhất trong phòng lại chính là cô ta.
"Mặc dù không đăng ký ở nhà cô Từ, nhưng chỉ cần chúng ta khăng khăng là do cô Từ giới thiệu trường đó, như vậy không những chúng ta lấy được tiền, mà có khi còn có thể đổi sang trường khác."
Tôi đứng bên cửa, lặng lẽ nghe hết toàn bộ cuộc đối thoại của họ.
Tôi rút điện thoại trong túi ra, nhấn nút dừng ghi âm.
Đã muốn chơi, thì chúng ta chơi lớn.
Tôi dự định ngày mai sẽ đưa đoạn ghi âm cho mẹ xem.
Ai ngờ, sáng sớm hôm sau, tôi bị tiếng đ/ập cửa đá/nh thức.
Sân nhà tôi chật kín người, giáo viên, phụ huynh và cả học sinh.
Bà nội của Vương Bằng dẫn đầu đ/ập cửa:
"Cô Từ! Tôi thật uổng công tin tưởng cô! Cô chọn cái trường quái q/uỷ gì cho cháu tôi thế này!"
Mẹ tôi vừa mở cửa, một đám người đã ùa vào.
Trên tay họ cầm những tờ giấy báo trúng tuyển giống hệt nhau, chỉ vào mặt mẹ tôi ch/ửi bới:
"Thành tích con gái tôi, ai cũng bảo hệ hai là đỗ chắc, cô bây giờ báo cái trường rác rưởi gì cho nó thế này! Cô không phải là hại người sao!"
"Uổng công chúng tôi tin tưởng cô, cô đúng là kẻ l/ừa đ/ảo!"
"Đền tiền! Đền tương lai cho cháu tôi!"
Các phụ huynh đỏ ngầu mắt gào thét.
Còn đám học sinh thì đứng sau lưng cha mẹ, cúi đầu, ra vẻ nạn nhân.
Mẹ tôi vừa định mở miệng thanh minh.
Bà nội Vương Bằng nắm ch/ặt lấy tay áo mẹ tôi: "Từ Cầm! Chúng tôi tin tưởng cô như vậy! Cô có thấy hổ thẹn với lương tâm không!"
Tôi lao xuống lầu, chen vào đám đông, gạt tay bà lão kia ra.
"Đừng chạm vào mẹ tôi!"
Bà lão trừng mắt nhìn tôi: "Mẹ mày hại cháu tao, mày còn mặt mũi mà gào à?"
"Ai hại? Bằng chứng đâu! Chúng tôi đã nói rõ từ đầu là chỉ đưa ra ý kiến! Trường học cuối cùng là do các người tự báo! Liên quan gì đến chúng tôi!"
Tôi lấy điện thoại ra, mở ảnh chụp màn hình bảng danh sách gợi ý mà mẹ tôi đã gửi.
"Nhìn cho kỹ vào! Trên này làm gì có cái trường đó! Những trường mẹ tôi gợi ý ban đầu các người đều biết! Có ai trong số các người từng nghe đến cái tên Hà Tây Gia Đốn chưa!"
Cả đám người im bặt.
Vương Bằng lí nhí nói một câu:
"Nhưng... nhưng cô Từ nói miệng..."
"Nói miệng cái gì? Mẹ tôi nói những trường bà ấy gợi ý đều ghi trên bảng, khi nào bà ấy gợi ý miệng cái trường 'rác' này? Đưa bằng chứng ra đây!"
Vương Bằng rụt cổ lại, không nói thêm lời nào.
Mẹ của Chu Lệ Lệ đứng ra, chống nạnh:
"Cho dù trên bảng không có, thì mẹ cô làm giáo viên, chẳng lẽ không biết trường này tốt hay x/ấu? Tại sao cô ấy không nhắc nhở chúng tôi?"
Tôi bật cười: "Nhắc nhở? Mẹ tôi liệt kê cho các người hơn mười trường, trường nào tốt trường nào không, điểm sàn bao nhiêu, học phí bao nhiêu, viết rõ ràng rành mạch. Các người không chịu tra c/ứu, không chịu chọn lựa, bây giờ lại quay sang trách mẹ tôi? Bà ấy n/ợ các người chắc?"
"Con bé này ăn nói kiểu gì thế!" Mẹ Chu Lệ Lệ mặt đỏ gay.
"Tôi ăn nói thế đấy. Với lại, nguyện vọng cuối cùng chẳng phải do Lý Đình đăng ký sao! Các người đến đây làm lo/ạn với mẹ tôi làm gì!"
Ánh mắt mọi người đổ dồn về phía Lý Đình.
Lý Đình liên tục xua tay: "Không phải mình! Mình làm đúng theo bảng nguyện vọng các bạn đưa, còn chụp ảnh x/ác nhận với các bạn mà."
Cô ta nhìn mẹ tôi: "Hơn nữa... người biết thông tin đăng ký, ngoài mình ra, chỉ có cô Từ thôi."
Tôi cười, sự việc đến nước này rồi mà Lý Đình vẫn muốn đổ vấy cho mẹ con tôi.
"Ý cậu là, ngôi trường này do tôi và mẹ tôi sửa đổi?"
Lý Đình cúi đầu ấp úng:
"Người biết mật khẩu của mọi người, chỉ có cậu và cô Từ... hơn nữa nhà cậu có máy tính, lúc nào cũng có thể sửa."
Tôi cười nhạt: "Cậu nói đúng, chúng ta báo cảnh sát!"
Nghe thấy tôi đòi báo cảnh sát, tất cả mọi người đều sững sờ.
Chu Lệ Lệ biến sắc: "Báo cảnh sát không cần thiết đâu... cũng chẳng phải chuyện gì to t/át."
"Thế này mà không to t/át?" Tôi nhìn chằm chằm vào cô ta, "Cố ý sửa đổi nguyện vọng thi đại học, án tù ba năm đấy. Các người nghĩ ba năm không phải chuyện lớn?"
Giáo viên chủ nhiệm và mấy thầy cô khác cũng đứng ra, nói rằng chuyện này phải điều tra cho rõ.
Tôi gọi bố tôi, bảo ông lái xe tải ra, cùng nhau đến đồn cảnh sát ở huyện.
Thái độ tôi kiên quyết, mấy đứa bạn định bỏ cuộc cũng bị tôi lôi thẳng lên xe.
Kết quả điều tra địa chỉ IP từ bộ phận an ninh mạng có rất nhanh.
Mười ba người, vị trí đăng ký cuối cùng chính là tại trường học.
Mà từ đầu đến cuối chỉ có một lần đăng ký, nguyện vọng một đều là cái trường Cao đẳng Hà Tây Gia Đốn đó.
Ánh mắt mọi người đổ dồn về phía Lý Đình.
Lý Đình cắn môi, kiên quyết không nhận:
"Mình có bằng chứng ảnh chụp! Mình làm đúng theo trường mà các bạn đưa! Mình không sai!"