Đối mặt với sự á/c ý và buộc tội tràn ngập cả căn phòng, tôi không hề hoảng lo/ạn giải thích như kiếp trước.

Tôi chỉ bình tĩnh đi đến cạnh bàn trà, cầm điện thoại của mình lên.

"Muốn lời giải thích đúng không?"

Tôi mở khóa màn hình, vặn âm lượng lên mức tối đa.

"Đã muốn lời giải thích, vậy chúng ta cùng nghe xem, rốt cuộc là ai đang nói dối."

Tôi nhấn vào một đoạn ghi âm.

Đó chính là cuộc điện thoại Lục Cảnh Hiên gọi cho tôi vào ngày cuối cùng đăng ký nguyện vọng.

"Tri Hạ, tay mình giờ đang run dữ lắm, không sao đăng nhập nổi vào hệ thống. Cậu xem giúp mình được không?"

"Điện thoại anh hỏng rồi, vậy anh chạy đến dưới lầu nhà tôi bằng cách nào?"

"Mình... mình chạy bộ đến đấy! Tri Hạ, cậu cho mình mượn máy tính đi, chỉ một phút thôi!"

"Cách đây chưa đầy hai trăm mét có một tiệm net. Thời gian anh chạy đến nhà tôi đ/ập cửa, đủ để anh mở máy sửa nguyện vọng cả trăm lần rồi. Anh không dám đến tiệm net, không dám tự mình sửa, cứ ép tôi phải ra tay thay anh, là muốn sau này đổ hết trách nhiệm lên đầu tôi sao?"

Trong đoạn ghi âm, vẻ tức tối của Lục Cảnh Hiên khi bị vạch trần cùng sự từ chối lạnh lùng của tôi vang vọng rõ ràng khắp phòng khách.

Động tác định ném cốc của bà Lục khựng lại giữa không trung.

Tiếng xì xào bàn tán của mấy người họ hàng cũng biến mất ngay lập tức.

Sắc mặt Lục Cảnh Hiên "xoẹt" một cái trở nên trắng bệch, anh ta vô thức lùi lại một bước.

"Đây... đây là c/ắt ghép! Lâm Tri Hạ, cô dám ngụy tạo ghi âm!"

Anh ta vẫn đang cố gắng vùng vẫy lần cuối.

"Ngụy tạo?"

Tôi cười lạnh, trực tiếp mở một đoạn video khác trong điện thoại.

"Dì à, vừa nãy dì nói, tay Cảnh Hiên bị thương, đúng không ạ?"

Tôi xoay màn hình điện thoại, hướng thẳng về phía bà Lục.

Đó là video tôi quay qua mắt mèo năm phút trước khi hệ thống đóng lại.

Trong hình, Lục Cảnh Hiên dùng đôi tay đầy sức mạnh đ/ập phá cửa nhà tôi, động tác hung hãn như một con bò tót, nào có chút nào giống người "tay bị thương"?

Điều chí mạng hơn chính là mười mấy giây cuối của video.

Đúng năm giờ chiều, hệ thống đóng lại.

Lục Cảnh Hiên trong hình không hề suy sụp, ngược lại còn nở một nụ cười giải thoát.

Anh ta quay người, hét lớn về phía cầu thang: "Miểu Miểu, hệ thống đóng rồi. Anh không sửa, anh đã chứng minh cho em thấy rồi!"

Tiếp đó, Tô Miểu lao ra, hai người ôm ch/ặt lấy nhau.

Video phát xong.

Phòng khách im phăng phắc, chỉ còn lại tiếng thở dốc nặng nề của bà Lục.

Bà ta nhìn chằm chằm vào khuôn mặt đầy nụ cười q/uỷ dị của con trai trên màn hình, như thể lần đầu tiên nhận ra đứa con thiên tài mình nuôi nấng mười tám năm qua.

"Cảnh Hiên..."

Giọng bà Lục r/un r/ẩy, mang theo sự tuyệt vọng khó tin: "Đây... đây là thật sao? Con vì người đàn bà này mà cố tình không sửa nguyện vọng?"

Lục Cảnh Hiên h/oảng s/ợ.

Anh ta đã quen dùng lời nói dối để duy trì hình tượng hoàn hảo, không ngờ tôi lại lưu lại bằng chứng thép như vậy.

"Mẹ! Mẹ nghe con giải thích! Là cô ta ép con! Miểu Miểu lúc đó cầm d/ao đe dọa con, con không còn cách nào khác!"

Anh ta không chút do dự đổ hết tội lỗi lên đầu Tô Miểu.

Tô Miểu vốn còn đang đắm chìm trong sự lãng mạn của đoạn video hai người ôm nhau, nghe thấy câu này, lập tức xù lông.

"Lục Cảnh Hiên! Anh nói nhảm! Rõ ràng là anh tự nói đã chán làm đứa con ngoan, nói chỉ có tôi mới cho anh sự kí/ch th/ích! Anh bây giờ còn dám chối bỏ sao?"

Cô ta như một con chó dữ bảo vệ miếng ăn, túm lấy cổ áo Lục Cảnh Hiên.

"Dì à, Cảnh Hiên là tự nguyện đi nuôi lợn với con! Chúng con gọi đây là tình yêu hai chiều, những người tầm thường như các người hiểu sao được!"

Nhìn cảnh chó cắn chó nực cười của họ, tôi từ từ thu điện thoại lại.

"Dì à, bằng chứng dì cũng đã xem rồi. Đứa con ngoan của dì, vì theo đuổi cái gọi là 'đam mê', đã tự tay từ bỏ Thanh Bắc."

"Sau này, đừng đến nhà tôi phát đi/ên nữa. Nếu không, tôi sẽ đăng đoạn video này lên Tieba của trường, để tất cả mọi người xem thử, thủ khoa khối tự nhiên của thành phố chúng ta là kẻ khổ d/âm thuộc giống loài nào."

Trò hề hôm đó kết thúc bằng việc bà Lục lên cơn đ/au tim và được xe cấp c/ứu đưa đi.

Nhà họ Lục hoàn toàn lo/ạn cào cào.

Bố Lục sau khi biết sự thật, đã cầm thắt lưng đá/nh Lục Cảnh Hiên tơi tả.

Ông muốn ép Lục Cảnh Hiên ôn thi lại, nhưng Tô Miểu làm sao buông tha cho con mồi vừa mới có được?

Tô Miểu trực tiếp cầm một con d/ao gọt hoa quả xông vào nhà họ Lục, dí sát vào cổ mình.

"Ai dám ép Cảnh Hiên ôn thi lại, ai dám động vào anh ấy, tôi sẽ ch*t ngay trước mặt các người! Tôi làm m/a cũng không buông tha cho cả nhà các người!"

Còn Lục Cảnh Hiên thì sao?

Anh ta ôm khuôn mặt bị đá/nh sưng vù, trốn sau lưng Tô Miểu, không những không chút hối h/ận mà còn hét vào mặt bố mình.

"Các người vốn không yêu con! Các người chỉ yêu cái máy thi đỗ Thanh Bắc đó thôi! Chỉ có Miểu Miểu mới thực sự yêu con! Con muốn đi với cô ấy!"

Bố Lục tức đến mức nôn ra m/áu tại chỗ, chỉ tay ra cửa đuổi họ đi.

Cứ như vậy, Lục Cảnh Hiên hoàn toàn đoạn tuyệt với gia đình.

Tháng chín, mùa tựu trường.

Tôi kéo vali, bước lên chuyến tàu cao tốc đến Bắc Kinh, đón chào cuộc đời mới rực rỡ của mình.

Còn Lục Cảnh Hiên thì theo Tô Miểu, bước lên chuyến tàu hỏa chậm hướng về phía Nam.

Ba mươi tiếng ngồi ghế cứng đã đưa họ đến một trường nông nghiệp xa xôi nằm sâu trong vùng núi.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Thầm Thích Bạn Cùng Phòng Rồi Lật Xe

Chương 15
Tôi muốn theo đuổi bạn cùng phòng của mình. Nhưng Chu Nghiễn lúc nào cũng lạnh nhạt, hờ hững với tôi. Cho đến một lần câu lạc bộ chơi trò "Thật lòng hay Thử thách", cậu ấy thừa nhận mình đã có người trong lòng. Tôi ngồi ngay bên cạnh, vô thức bóp bẹp chiếc cốc giấy trong tay. Nước có ga tràn qua miệng cốc, chảy dọc theo kẽ ngón tay. Từ sau đêm hôm đó, tôi bắt đầu tránh mặt cậu ấy. Đồng thời cũng thường xuyên cùng một đàn anh mới quen luyện đàn, ăn cơm, rồi đến thư viện giữ chỗ. Tôi cứ nghĩ Chu Nghiễn sẽ chẳng bận tâm. Cho đến hậu trường đêm hội chào tân sinh viên, cậu ấy chặn tôi ngay bên ngoài phòng thay đồ, một tay chống lên cánh tủ, giọng nói trầm thấp: "Người vừa nãy thắt cà vạt cho cậu là ai?" Tôi đáp: "Bạn." Ánh mắt cậu ấy dán chặt vào nút cà vạt vừa được buộc lại ngay ngắn trên cổ tôi, các đốt ngón tay siết chặt từng chút một. "Trì Dư, kết bạn... cần để người ta chạm vào chỗ này sao?"
Boys Love
Đam Mỹ
Hiện đại
330