Khi con người đang trong cảnh khốn cùng, thứ gì cũng đáng giá, chỉ có lòng tự trọng là rẻ mạt.
Nhưng thực ra những năm qua, nhờ sự nâng đỡ của anh ta, tôi đã thay đổi rất nhiều.
Chỉ là tôi đã quen với việc tỏ ra phục tùng như mọi khi mỗi khi đối diện với anh ta.
Tôi cũng chẳng phản bác, chỉ nhếch mép cười: "Chuyện đã đến nước này, tôi cũng không thể đền bù lại năm năm thanh xuân cho anh được."
Tôi cũng đã mọc thêm vài cái gai, đ/âm người một cách mềm mỏng: "Hơn nữa, tôi xinh đẹp như thế này, anh cũng đâu có chịu thiệt."
Nói rồi, tôi định quay người bước vào trong, đầu óc choáng váng chỉ muốn tìm chỗ nào đó nằm xuống ngay lập tức.
Văn Yến Chu không phủ nhận cũng không đồng ý, chỉ nhắc nhở tôi: "Nhớ đi gặp người ta đấy."
Tôi nhìn chằm chằm vào đuôi chiếc xe ngạo nghễ của anh ta rất lâu.
Mãi đến khi chiếc xe khuất bóng, tôi mới xoay người lên lầu.
Tôi không bận tâm đến sự đi/ên rồ của Văn Yến Chu, càng không đi gặp đối tượng xem mắt mà anh ta chỉ định.
Ngày hôm đó, tôi đưa Úc An đi mừng sinh nhật, đặt một nhà hàng.
Con bé ngồi đối diện, vẻ mặt vui mừng, không ngừng ngắm nhìn dòng xe cộ và những tòa nhà cao tầng ngoài cửa sổ.
Kể từ sau ca phẫu thuật mấy năm trước, sợ con bé không chịu nổi áp lực học tập ở thành phố lớn, tôi đã sắp xếp cho nó về trường ở quê nhà theo học.
Mỗi khi hè đến, tôi lại đón con bé lên ở cùng.
Tôi đẩy món quà về phía con bé: "Mở ra xem đi, quà sinh nhật năm nay đấy."
Nó khẽ hỏi: "Anh Yến Chu không đến ạ? Chẳng phải anh ấy nói năm nay sẽ đón sinh nhật cùng em sao?"
Khi con bé nằm viện, Văn Yến Chu đã đến thăm vài lần.
Có lúc anh chơi game cùng nó, có lúc lại kể cho nó nghe chuyện đông tây kim cổ.
Thái độ anh ôn hòa, lại luôn đáp ứng mọi yêu cầu của nó, thời gian lâu dần, con bé trở nên bạo dạn.
Ngày đó, nó đột nhiên níu lấy Văn Yến Chu hỏi: "Anh với chị em... như thế này, em gọi anh là anh rể được không?"
Con d/ao gọt hoa quả trên tay tôi suýt chút nữa làm xước da, tôi vừa định quát m/ắng nó thì Văn Yến Chu ngước mắt nhìn tôi, lười biếng đáp: "Sao lại không được? Chị em còn có người anh rể thứ hai sao?"
Vì vậy, trong mắt Úc An, mối qu/an h/ệ giữa tôi và Văn Yến Chu chẳng khác gì những cặp đôi bình thường.
Tôi gắp thức ăn, không trả lời con bé: "Ăn nhanh đi, lát nữa xem phim lại trễ bây giờ."
Nó có chút thất vọng nhưng cũng không nói gì, bí ẩn lấy ra một chiếc hộp nhỏ.
"Tặng chị này!" Con bé vỗ vỗ chiếc hộp, đầy tự hào, "Em làm bài tập thuê cho người ta, ki/ếm được tiền ở trường đấy, hoàn toàn là tiền của chính em."
Tôi bật cười: "Sinh nhật em mà tặng quà cho chị làm gì?"
Nó mở to mắt: "Chúc mừng chị thăng chức chứ sao! Chẳng phải lần trước trên điện thoại chị nói việc đấu thầu nắm chắc phần thắng, chỉ cần giành được dự án đó là chị sẽ được thăng chức sao?"
Tôi sững sờ, bàn tay cầm đũa khựng lại.
Tôi không nói cho con bé biết, việc đấu thầu đã thất bại từ ba ngày trước.
Khi kết quả được công bố, tôi mới được thông báo rằng lý do không phải vì vấn đề kỹ thuật.
Mà là đối thủ cạnh tranh đã bổ sung phương án đầu tư vượt mức, không màng chi phí và tỷ suất lợi nhuận, chỉ để giành lấy dự án đó.
Công ty đó chính là nơi Tống Nhược Vi đang làm việc, và người phụ trách việc đấu thầu tình cờ lại là cô ta.
Còn nhà đầu tư rót vốn cho cô ta chính là Tập đoàn Văn Thị.
Khoảnh khắc nhìn thấy cô ta, tôi chỉ thấy bản thân thật thất bại.
Văn Yến Chu không thể nào không biết dự án này quan trọng với tôi đến thế nào, vì tôi đã không biết bao nhiêu lần nài nỉ anh giúp tôi xem qua hồ sơ dự thầu, xem xét từng chi tiết.
Có mấy lần, anh đang ngủ giữa đêm bị tôi gọi dậy, cũng chỉ ôn tồn thở dài, dựa vào đầu giường xem từng trang giúp tôi.
Ngày đó, anh an ủi tôi: "Làm rất hoàn hảo rồi, dù xét ở phương diện nào thì tỷ lệ trúng thầu cũng rất cao."
Văn Yến Chu là thiên tài kinh doanh, vì lời khẳng định của anh mà tôi đã vui sướng suốt một thời gian dài.
Ngày hôm đó, tôi đ/au lòng đến mức muốn ch*t đi được, ngay cả những lúc khó khăn nhất trước đây, tôi cũng chưa từng khóc.
Vậy mà hôm đó, tôi ôm lấy mặt, nước mắt chảy qua kẽ tay, làm thế nào cũng không ngăn lại được.
Ngay cả khi đ/au lòng đến thế, tôi cũng không tìm anh để đòi một lời giải thích, bởi vì tôi không muốn tự làm nh/ục chính mình.
Văn Yến Chu vốn dĩ luôn hào phóng, ngay cả với người chỉ để nuôi chơi như tôi mà anh còn có thể dốc hết tài nguyên để nâng đỡ.
Huống chi Tống Nhược Vi là bạn gái danh chính ngôn thuận của anh.
Cô ta muốn gì, anh chỉ cần quẹt tay một cái, đâu cần phải bận tâm đến sống ch*t của người khác.
Vì vậy, ngày thất bại trong việc đấu thầu, tôi đã nộp đơn xin nghỉ việc.
Tôi hỏi Úc An: "Có lẽ chị sẽ về quê, hè này chị đưa em đi chơi khắp nơi nhé, em có muốn đi đâu không?"
Con bé có chút bất an: "Chị, chị nghỉ việc rồi ạ? Chị thích công việc ở đây đến thế cơ mà, sao lại nghỉ?"
Tôi vừa định nói thì một bóng đen đổ ập xuống bàn ăn.
Tôi ngước nhìn lên, là Tống Nhược Vi.
Cô ta liếc nhìn mặt bàn, cười nói: "Đối tượng xem mắt tôi giới thiệu cho cô không hài lòng sao? Đó là bạn học của tôi ở nước ngoài đấy, nếu không phải nhờ tôi thì cô làm gì có cơ hội gặp mặt cậu ta."
Tôi sững sờ, theo sau đó là cảm giác nh/ục nh/ã khiến chân tay lạnh toát.
Tôi nhớ lại ngày hôm đó rời khỏi quán cà phê, người đàn ông trẻ tuổi đã chặn đường tôi.
Ở góc đường, tôi đã nghe thấy anh ta gọi điện cho người khác.
"Mẹ kiếp, loại đàn bà Văn Yến Chu chơi chán rồi mà bắt tao đổ vỏ."
"Coi tao là thằng ng/u chắc."
"Cưới chứ, sao lại không cưới? Văn Yến Chu đích thân hứa rồi, chỉ cần làm cho người đàn bà đó hài lòng, tài nguyên nhà họ Văn rót cho nhà chúng ta sẽ không ít đâu."