Quả nhiên, những ngày tháng trò chuyện trên mạng đó chỉ còn mình tôi nhớ rõ.
Cậu ấy thậm chí còn không nhớ rằng bài hát này cũng từng được chia sẻ cho một người bạn qua mạng.
Trong gương chiếu hậu, gương mặt tuấn tú của Tần Túc bị ánh hoàng hôn nhuộm đỏ.
Cậu ấy cảm thán:
"Tiếc là Minh Vi nói cô ấy không thích nhạc tiếng Anh, nên không nghe mấy lần, giờ đã quên mất bài hát này rồi."
"Nói mới thấy thật là trùng hợp."
"Cậu biết tại sao tôi lại khẳng định tài khoản đó là của Minh Vi không?"
Tôi lặng lẽ lắng nghe.
Giọng Tần Túc dịu dàng: "Hôm đó lúc cô ấy vô tình trình chiếu tài khoản lên màn hình, mấy bài đăng còn lưu lại trên trang cá nhân."
"Trong đó có một bài, chính là đường link của bài hát này."
"Cô ấy nói, người mình thích từ rất lâu rồi, đã chia sẻ cho mình bài hát mà mình thích từ rất lâu."
Trong khoảnh khắc, cảnh vật ngoài xe dường như nhòe đi hoàn toàn.
Tôi ngồi trong xe.
Toàn thân cứng đờ.
Không thể đưa ra bất kỳ phản ứng nào.
Một ý nghĩ hoang đường đến mức tôi gần như không dám nghĩ tới chợt lóe lên.
Những lời tiếp theo của Tần Túc đã x/ác nhận suy nghĩ của tôi.
"Hứa Gian Hoan, cậu biết không? Tôi từng có một khoảng thời gian rất tăm tối, tôi cứ ngỡ mình không bao giờ có thể chơi bóng rổ được nữa."
"Có một cô gái đã cổ vũ tôi."
"Ngày phát hiện cô gái đó chính là Kiều Minh Vi, tôi thua trận đấu, chân cũng bị chấn thương, nhưng thực sự rất vui."
"Một niềm vui không thể diễn tả bằng lời."
"Bởi vì tôi đã tìm thấy cô ấy."
Cổ họng tôi nghẹn lại, cố gắng giữ cho giọng nói ổn định.
Khẽ hỏi cậu ấy:
"Vậy sao cậu chắc chắn người cậu muốn tìm lại là Kiều Minh Vi?"
Tần Túc nheo mắt, chìm vào hồi ức.
"Bởi vì cô ấy nói, cô ấy đã xem trọn vẹn trận đấu của tôi từ đầu đến cuối, nhưng hôm đó, vì tôi bị ngã chấn thương nên trận đấu đã tạm dừng rất lâu, lâu đến mức các bạn học xung quanh đều cảm thấy nhàm chán."
"Họ giải tán hết, chỉ còn lại Minh Vi là xem nốt phần còn lại của trận đấu."
Tôi c/âm nín.
Thì ra là vậy.
Sao lại có thể như vậy.
Người Tần Túc thích, chẳng lẽ thực sự là tôi – người đã trò chuyện cùng cậu ấy sao?
Cậu ấy ở bên Kiều Minh Vi, có phải vì nghĩ cô ấy chính là tôi?
Nếu, nếu Tần Túc biết được sự thật thì sao?
Nếu tôi kể hết mọi chuyện cho cậu ấy, liệu rằng--
"Minh Vi, cô ấy thực sự xinh đẹp giống như tôi tưởng tượng vậy."
Tần Túc cười, đôi mắt sáng rực.
Hiếm khi lộ ra vẻ ngây ngô, thẹn thùng.
"Thật khó tin là tôi và cô ấy lại có duyên đến thế."
"Mỗi lần nghe các bạn học nói tôi và cô ấy là một cặp trời sinh, tôi đều rất vui."
Cậu ấy bỗng "xuy" một tiếng.
Xin lỗi: "Ngại quá, hôm nay tôi nói hơi nhiều."
"Đúng rồi, chuyện tôi muốn hỏi cậu là, món quà sinh nhật tôi tặng Minh Vi trước đó là một chiếc bút máy."
"Cô ấy từng nói thích, nhưng dường như đã sớm không còn thích nữa."
"Tôi muốn hỏi cậu, cô ấy có thứ gì đặc biệt muốn có không."
Cuối con đường, tia nắng cuối cùng của hoàng hôn tan biến.
Tôi có một thoáng thất thần.
Trong cửa kính xe, nhìn thấy hình bóng mờ nhạt của chính mình.
Bình thường và nhạt nhòa.
Hóa ra, biết người trò chuyện cùng mình là Kiều Minh Vi, cậu ấy lại vui vẻ đến thế.
Hứa Gian Hoan, sao lại cứ tự đa tình làm gì.
Tôi siết ch/ặt lòng bàn tay.
Trả lời cậu ấy:
"Kiều Minh Vi thích váy, túi xách và son môi."
"Cậu phải tặng cô ấy những thứ mang màu sắc thiếu nữ."
"Tốt nhất là nên có hoa."
Tần Túc nghiêm túc gật đầu.
"Được, tôi ghi nhớ rồi."
"Cảm ơn cậu."
Tần Túc đưa tôi đến dưới lầu ký túc xá.
Khi xuống xe, cậu ấy bảo tôi tiện thể mang giúp một túi đồ ăn vặt lên cho Kiều Minh Vi.
Vừa đến cửa ký túc xá.
Cánh cửa bỗng bị đẩy mạnh từ bên trong.
Túi đồ trong tay tôi bị gi/ật lấy một cách th/ô b/ạo.
Kiều Minh Vi đỏ hoe mắt vì tức gi/ận, chặn tôi ở cửa ký túc xá, lớn tiếng chất vấn:
"Tôi có lòng tốt mời cậu đến dự tiệc sinh nhật, mời cậu cùng chơi với bọn tôi."
"Vậy mà cậu lại đi quyến rũ bạn trai tôi!"
"Hứa Gian Hoan, tôi thật không ngờ cậu lại là hạng người như vậy!"
Tôi bị những lời của cô ta làm cho choáng váng.
"Tôi không có."
"Còn chối, tôi đã nhìn thấy hết ở cửa sổ rồi, Tần Túc lái xe đưa cậu về, còn m/ua đồ ăn cho cậu."
"Đồ tiện nhân, có phải cậu đã nhắn tin cho cậu ta để giả vờ đáng thương không! Đưa điện thoại đây, xem cậu đã nhắn những gì cho cậu ta!"
Cô ta ngang ngược đưa tay định cư/ớp lấy.
Tôi lùi lại một bước.
Cách âm của ký túc xá vốn bình thường, cô ta đang cơn gi/ận dữ nên không hề tiết chế âm lượng, tôi nhạy bén nhận ra cả hành lang ký túc xá đã trở nên yên tĩnh.
Một vài cánh cửa phòng hé mở.
Không biết có bao nhiêu người đang hóng chuyện.
Tôi hít sâu một hơi.
"Túi đồ ăn vặt đó là cậu ấy m/ua cho cậu, tiện đường bảo tôi mang lên thôi."
"Cậu ấy về trường nên cho tôi đi nhờ một đoạn."
"Tôi thậm chí còn chưa kết bạn liên lạc với cậu ấy."
Kiều Minh Vi nghe thấy túi đồ là dành cho mình, cơn gi/ận giảm đi hơn một nửa.
Nhưng vẫn không chịu nhượng bộ.
"Tôi không tin cậu không tìm cậu ta, đưa điện thoại đây."
Tôi lạnh mặt.
"Kiều Minh Vi, cậu không có quyền xem điện thoại của tôi."
Không định dây dưa thêm với cô ta, tôi đẩy cô ta ra, bước vào ký túc xá từ bên cạnh.
Khi lướt qua nhau, tôi cố tình hạ thấp giọng nhắc nhở.
"Đừng có ra vẻ bề trên trước mặt tôi."
"Nếu còn ngang ngược vô lý như vậy, tôi không ngại trả lại tiền cho cậu, và làm cho mọi chuyện ầm ĩ đến mức ai cũng biết đâu."
Sắc mặt Kiều Minh Vi cứng đờ.
Cuối cùng cũng không dám giơ tay chặn tôi lại nữa.
Đêm đó, tôi nằm trên giường, nghe thấy Kiều Minh Vi gọi điện cho Tần Túc khóc lóc.