Bởi vì tôi đã trải qua kỳ thi này một lần, điểm số lúc đó thậm chí còn cao hơn cả kết quả thi thử của tôi.

Đây là lần thứ hai tôi đi thi, nên càng nắm chắc phần thắng hơn.

Vì ngày mai là thi đại học, nên giáo viên chủ nhiệm vẫn đang dặn dò các lưu ý trong nhóm chat.

【Các em học sinh, hãy chú ý thời gian di chuyển vào ngày mai. Cơ quan giao thông dự báo các tuyến đường gần điểm thi sẽ ùn tắc, các em tốt nhất nên xuất phát sớm để tránh không kịp giờ.】

Một phút sau khi cô giáo chủ nhiệm gửi tin nhắn dặn dò, mẹ của Từ Mộng Mộng lập tức trả lời trong nhóm:

"Có gì mà phải căng thẳng, con gái tôi đã tra kỹ lộ trình và thời gian xe buýt rồi, sáng mai đúng bảy giờ xuất phát từ khách sạn, trước bảy giờ rưỡi chắc chắn sẽ đến nơi."

Thế nhưng trên màn hình tivi trước mặt tôi lại đang phát tin tức về các tuyến xe buýt ngày mai, dự báo sẽ trễ hơn ít nhất nửa tiếng.

Một bạn học đã chuyển tiếp tin tức này vào nhóm lớp.

Lập tức nhận lại sự phản pháo của Từ Mộng Mộng.

"Tin tức toàn là thêm mắm dặm muối, bịa đặt linh tinh, cậu bị thiểu năng hay là muốn bị Lâm Nhược D/ao lừa mất hai trăm tệ đó?"

Trong chốc lát, nhóm chat im phăng phắc.

Ngày thi đại học đầu tiên, trời quang mây tạnh, người đi lại trên phố đông đúc, lượng xe cộ cũng nhiều hơn bình thường rất nhiều.

Chiếc xe chúng tôi đặt trước đã chờ sẵn ở cửa khách sạn từ lúc sáu giờ sáng.

Đợi tôi ăn sáng xong, bố mẹ mới cùng tôi xuống lầu.

"Không phải là 'nữ hoàng ăn hoa hồng' đó sao?"

Từ xa, Từ Mộng Mộng đã bắt đầu che miệng cười nhạo tôi, "Cả nhà tư bản, người ta đều đi xe buýt, chỉ có mình cậu thuê xe riêng, lạc quẻ trông thật đáng gh/ét."

Hôm nay là thời khắc mấu chốt của kỳ thi đại học, tôi thực sự không muốn vì những người như vậy mà tức gi/ận.

Thế là tôi lướt qua họ, đi đến bên xe.

Mẹ tôi lo tôi ngồi không thoải mái nên đã đặc biệt tăng giá để đổi sang một chiếc xe thương mại.

Khi tôi lên xe, điều hòa đã được điều chỉnh nhiệt độ phù hợp, nước và đồ ăn nhẹ đều được chuẩn bị sẵn, thái độ phục vụ trong suốt hành trình rất tốt.

Tôi cúi đầu nhìn thời gian trên điện thoại.

Sáu giờ năm mươi lăm phút.

Vẫn còn sớm.

"Nhược D/ao, con không cần căng thẳng, bố mẹ đều sẽ đợi con ở cổng trường."

Tôi mỉm cười gật đầu, "Con không căng thẳng, hai người cũng đừng căng thẳng."

Để lấy may, mẹ tôi đặc biệt mặc chiếc sườn xám mới m/ua, bà nói đó là "kỳ khai đắc thắng" (cờ mở là thắng).

Trong mười phút di chuyển, cả nhà ba người chúng tôi đều trò chuyện vui vẻ.

Còn ánh mắt tôi thì luôn nhìn ra ngoài cửa sổ.

Lượng xe cộ bên ngoài đông đúc như vậy, một khi xe buýt bị tắc đường hoặc trễ giờ, thì không thể nào gọi được taxi nữa.

Đúng bảy giờ, tôi đến cổng điểm thi.

Cô giáo chủ nhiệm - cô Chu đã đợi sẵn ở đó, cô vẫy vẫy tay ra hiệu cho chúng tôi qua.

"Phiếu báo danh cùng văn phòng phẩm đã chuẩn bị xong cả chưa?"

Tôi gật đầu.

"Khoảng hai mươi phút nữa là có thể vào phòng thi rồi. Nhược D/ao, mấy ngày nay có lẽ các bạn trong lớp hơi xao động, nhưng con tuyệt đối đừng để ảnh hưởng đến tâm trạng, cô rất kỳ vọng vào con."

"Cô yên tâm, em phân biệt được việc nào quan trọng hơn ạ."

Tôi và bố mẹ đứng dưới chiếc lều trước cổng điểm thi, chờ đến giờ vào.

Tôi vừa quan sát dòng người qua lại, vừa dùng điện thoại kiểm tra các trạm xe buýt.

Đã bảy giờ năm phút rồi, nhưng trạm xe buýt hiển thị xe vẫn còn cách khách sạn mười trạm.

Bình thường một trạm chỉ mất vài phút, vậy mà mười phút trôi qua, xe buýt mới chỉ đi được một trạm.

Giáo viên giáo vụ sau khi kiểm tra các lớp khác xong liền đi đến trước mặt cô Chu, "Sao các bạn khác trong lớp cô vẫn chưa đến?"

"Ngoài bạn Lâm ra, các bạn khác trong lớp em đều xuất phát từ khách sạn bằng xe buýt, có lẽ hơi chậm một chút."

"Cái gì, họ lại đi xe buýt sao?!"

Giáo viên giáo vụ kêu lên kinh ngạc, "Ngày quan trọng như hôm nay, xe buýt tắc đường kinh khủng, chẳng phải hôm qua tin tức đã đưa tin rồi sao? Hơn nữa, nhà trường đã nhấn mạnh bao nhiêu lần là lớp tự thuê xe, tại sao lại đi xe buýt."

Tôi liếc nhìn khuôn mặt đỏ bừng của cô Chu, chủ động lên tiếng giải thích, "Là các bạn trong lớp em tự quyết định ạ, ban đầu xe đã đặt xong rồi, nhưng họ kiên quyết đòi hủy, phụ huynh của họ cũng đồng ý."

Giáo viên giáo vụ thở dài, "Thôi thôi, mau gọi điện giục họ đi, năm phút nữa là vào phòng thi rồi, nếu trước tám giờ rưỡi mà vẫn chưa đến được thì kỳ thi này coi như bỏ."

Lời của giáo viên giáo vụ khiến cô Chu càng thêm bồn chồn.

Cô chỉ còn cách liên lạc với các phụ huynh đang ở khách sạn, vừa định gọi cho mẹ của Từ Mộng Mộng là Vương Phân thì bóng dáng bà ta đã xuất hiện ở cổng trường.

Bên cạnh bà ta là Từ Mộng Mộng, hai người đang bước xuống từ một chiếc xe hơi màu trắng.

"Mộng Mộng!" Cô Chu vội vã chạy tới, "Sao chỉ có mình em đến, các bạn khác đâu?"

Vương Phân giải thích, "Con gái tôi đi xe buýt sẽ bị say, tôi lo ảnh hưởng đến kỳ thi của nó nên đã tự lái xe đến đây, còn những người khác, tôi không rõ."

"Chẳng phải chính các người đã kích động các bạn khác đi xe buýt sao?!"

"Cô Chu, cô không thể nói như vậy được, chúng tôi chỉ là đề nghị thôi mà."

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm