Chỉ là không ngờ rằng.
Khi tôi và Giang Thuật đi du lịch, lại chạm mặt Tạ Quyện và Thẩm Chi.
Cùng một khách sạn, cùng một tầng.
Thậm chí đến cả thủ tục nhận phòng cũng chỉ trước sau vài phút.
Khi gặp nhau ở hành lang.
Thẩm Chi khoác tay Tạ Quyện, cười rất ngọt ngào: “Trùng hợp quá, Ninh Hi.”
Tôi gật đầu lịch sự, không nói gì thêm.
Buổi tối, Giang Thuật xuống lầu m/ua nước.
Tôi ở lại hành lang một mình để nghe điện thoại của mẹ.
Sau khi cúp máy, tôi quay người lại thì thấy Tạ Quyện đã đứng sau lưng từ lúc nào.
“Ninh Hi, anh có chuyện muốn nói với em.”
Anh hạ thấp giọng, kéo tôi đến lối thoát hiểm cuối hành lang.
“Có chuyện gì?”
Tạ Quyện nhìn tôi.
Biểu cảm là sự nghiêm túc mà tôi chưa từng thấy, thậm chí còn mang theo chút lo âu ẩn giấu.
“Ninh Hi, em và gã đó… đừng có quá đà.”
Tôi theo bản năng nhíu mày.
“Ý anh là sao?”
“Ý anh là…”
Anh ngập ngừng, như đang cân nhắc từ ngữ.
“Em là con gái, đi du lịch với con trai, tối lại ở chung phòng, em biết hắn ta đang tính toán cái gì trong đầu không?”
Tôi nghe hiểu rồi, trong lòng một trận buồn nôn.
“Tạ Quyện, anh quản hơi rộng rồi đấy?”
“Anh là vì tốt cho em.”
Anh cau mày, “Anh quá hiểu đàn ông, hắn ta—”
“Đủ rồi.”
Tôi ngắt lời anh, giọng điệu lạnh đi, “Tôi muốn thế nào, rốt cuộc có liên quan gì đến anh?”
Giọng Tạ Quyện hơi khàn lại.
“Ninh Hi…”
“Còn nữa,” tôi lùi lại một bước, kéo giãn khoảng cách, “Đối với tôi bây giờ, anh chỉ là một người xa lạ.”
“Người xa lạ không có tư cách chỉ trỏ cuộc sống của tôi.”
Nói xong tôi quay người bỏ đi, không nhìn anh thêm một cái nào nữa.
Tôi không ngoái đầu.
Đương nhiên cũng bỏ lỡ sắc mặt ngày càng tái nhợt của Tạ Quyện.
Tôi và Giang Thuật chưa xảy ra chuyện gì cả.
Dù sao chúng tôi cũng chỉ vừa mới trưởng thành, quen nhau ngoài đời thực cũng chỉ mới hơn một tháng.
…Thậm chí, tôi và Giang Thuật còn chưa từng hôn nhau.
Chỉ là không biết tại sao, tôi bắt đầu mong đợi.
Mong đợi lúc cậu ấy nắm tay tôi có thể nán lại thêm vài giây.
Mong đợi ánh mắt cậu ấy nhìn tôi có thể sâu hơn một chút, mong đợi một khoảnh khắc nào đó cậu ấy có thể bất ngờ tiến lại gần—
Tôi lắc đầu.
Vùi mặt vào gối, cảm thấy bản thân thật x/ấu hổ.
Điện thoại sáng lên.
Giang Thuật: 【Sáng mai em muốn ăn gì? Anh đi m/ua.】
Tôi dán mắt vào tin nhắn này rất lâu.
Trong lòng như bị thứ gì đó khẽ cào nhẹ.
Tôi gõ phím: 【Anh.】
Gửi đi rồi tôi mới sững người.
Sau đó cả người đỏ bừng từ cổ đến tận mang tai.
đi/ên cuồ/ng nhấn thu hồi.
Trời ơi, sao mình lại gửi suy nghĩ trong lòng đi mất rồi!
Giang Thuật: 【?】
Giang Thuật: 【Em vừa thu hồi cái gì thế?】
Giang Thuật: 【Nói mau, không là anh gõ cửa đấy nhé.】
Tôi ôm điện thoại lăn lộn trên giường, trả lời cậu ấy:
【Em nói là, anh m/ua gì em ăn nấy.】
【Em không kén ăn đâu!!!】
Giang Thuật: 【Dối trá.
Giang Thuật: 【Anh chụp màn hình rồi.】
Tôi bật dậy: 【?】
Giang Thuật: 【Đùa em thôi. Nhưng anh đoán được rồi.】
Tim tôi hẫng một nhịp, vội hỏi cậu ấy:
【Đoán được gì cơ?】
Thế nhưng, sau khi tin nhắn này được gửi đi.
Giang Thuật không còn trả lời tôi nữa.
Tôi lật người.
Tôi cứ ngỡ Giang Thuật lát nữa có khi sẽ đến gõ cửa phòng mình.
Nhưng thời gian trôi đi rất lâu, Giang Thuật vẫn không trả lời tin nhắn.
Tôi không nhịn được hỏi cậu ấy:
【Anh đi đâu rồi?】
Tin nhắn chìm vào im lặng.
Lông mày tôi khẽ nhướng, gọi cho Giang Thuật một cuộc điện thoại, cũng không ai bắt máy.
Tôi ngồi dậy, nắm ch/ặt điện thoại.
Ánh sáng màn hình hắt lên mặt.
Ngoài cửa sổ là cảnh đêm của một thành phố xa lạ.
Phòng yên tĩnh đến mức có thể nghe thấy tiếng thở của chính mình.
Giang Thuật cậu ấy… đi đâu rồi?
Không rõ là lo lắng hay bất an.
Tôi liên tục mở khung chat của cậu ấy ra rồi lại đóng lại.
Mỗi phút trôi qua đều trở nên dài đằng đẵng.
Tôi thậm chí bắt đầu suy nghĩ lung tung.
Tôi ôm đầu gối ngồi trên giường, nhìn chằm chằm vào cái avatar không lời hồi đáp kia, không biết tại sao, đột nhiên cảm thấy hơi sợ hãi.
Giang Thuật là người khiến tôi thực sự sẵn lòng trao đi trái tim mình.
Nếu cậu ấy đột nhiên bỏ đi, tôi phải làm sao đây?
Điện thoại gọi thêm một lần nữa, vẫn không có người nghe.
Cả đêm, tôi gần như không ngủ.
Sáng hôm sau.
Tôi cuối cùng không chịu nổi nữa, mặc quần áo tử tế chuẩn bị xuống lầu hỏi lễ tân.
Khoảnh khắc cửa thang máy mở ra, tôi nhìn thấy Tạ Quyện.
Anh sững người, nhìn thấy dáng vẻ mệt mỏi của tôi.
Cau mày.
“Em cả đêm không ngủ à?”
Tôi không thèm để ý đến anh, định đi thẳng qua.
“Ninh Hi.”
Anh gọi tôi lại, “Em đang tìm cái gã họ Giang kia đúng không?”
Bước chân tôi khựng lại.
Quay đầu nhìn anh.
Biểu cảm của Tạ Quyện rất phức tạp.
Như thể do dự hồi lâu, cuối cùng cũng cất lời:
“Tối qua có người đến khách sạn tìm cậu ta, một cô gái mười mấy tuổi, khóc rất dữ dội.”
“Bạn trai em đi theo cô ta rồi, hình như là em gái cậu ta.”
“Em gái?”
Tôi sững sờ.
“Cô gái đó hình như… hình như đã ở trên sân thượng tòa nhà bên cạnh suốt nửa đêm, đến sáng nay mới xuống.”
Giọng Tạ Quyện hơi căng lên.
“Anh cảm thấy… cô gái đó thích gã họ Giang kia.”
Trong đầu tôi vang lên một tiếng “ù”.
Em gái kế. Cực đoan. T/ự t*.
Giang Thuật đi theo cô ta suốt cả đêm—mà lại không gửi cho tôi lấy một tin nhắn.