Sau này mới biết, chàng ta chỉ muốn dùng tôi để t/át thẳng vào mặt Bạch Băng Băng, dùng Trấn Bắc Hầu phủ làm bậc thang để leo lên cao.
Chàng muốn quyền lực, muốn địa vị, muốn đứng trên vạn người.
Chàng muốn rất nhiều thứ, duy chỉ không bao gồm tôi.
Nay khi thế lực đã vững, không còn bị Hầu phủ kìm kẹp, chàng cuối cùng cũng thổ lộ chân tâm.
Người vợ mà chàng muốn, là Bạch Băng Băng, không phải tôi.
Vết thương trên cổ tay đ/au nhói, tôi rũ mắt không nhìn chàng.
"Thẩm Tòng Niên, chúng ta hòa ly đi."
Trong khoảnh khắc, Thẩm Tòng Niên như ngừng cả hơi thở.
Một lúc sau, chàng bỗng bật cười thành tiếng.
"Hòa ly?"
"Lục Ninh, nàng có biết mình đang nói gì không?"
Chiếc mặt nạ bình thản nứt vỡ từng chút một.
Chàng giơ tay hất đổ chậu cây bên bậu cửa sổ xuống đất.
"Bộp!" Chậu hoa vỡ tan tành, đất cát văng tung tóe.
"Dù ta có ch*t, cũng tuyệt đối không thể nào!"
Tôi sững người tại chỗ, trân trân nhìn đống đất và cây cối vương vãi trên sàn.
Tôi lao bổ tới, đưa tay hốt lấy đám đất đầy vào vạt váy.
Thẩm Tòng Niên nhíu mày: "Chỉ là một chậu cây..."
Tôi không đáp, chỉ cắm cúi gom hết đất vào lòng, sợ rằng một cơn gió cũng sẽ thổi bay mất.
Thẩm Tòng Niên không chịu buông tha, chàng bước tới vài bước, đôi giày giẫm thẳng lên đám đất: "Chuyện hòa ly đừng nhắc lại nữa."
"Bạch Băng Băng vào phủ, nàng vẫn là phu nhân của Thẩm Tòng Niên, là một trong hai chủ nhân của tể tướng phủ."
"Vậy nên nàng không được làm tổn thương nàng ấy nữa, hiểu chưa?"
Ánh mắt tôi từ đôi chân chàng chậm rãi di chuyển lên trên, cho đến khi chạm vào đôi đồng tử từng khiến tôi say đắm vô ngần, nhưng giờ đây lại chẳng còn chút d/ục v/ọng tìm tòi nào nữa.
"Được." Tôi nói.
"Ta không làm tổn thương nàng ta."
Ba tháng sau, tể tướng phủ đại hôn.
Để tạo thanh thế cho Bạch Băng Băng.
Trước khi xuất giá, Thẩm Tòng Niên rao truyền khắp kinh thành về vẻ đẹp và đức hạnh của ả.
Đầu đường cuối ngõ đều nói, Tể tướng và Bạch phu nhân đúng là một cặp trời sinh.
Ngày cưới, tân nương vận một bộ y phục đỏ thắm, của hồi môn dài mười dặm, cả thành chìm trong không khí hân hoan.
Thẩm Tòng Niên sợ tôi phá hỏng ngày đại hôn, nên đã đưa tôi rời khỏi phủ từ sớm, bên ngoài chỉ nói là tôi đi chùa cầu phúc.
Tôi lạnh lùng quan sát, mặc chàng sắp đặt.
Khi đến cửa, có lẽ lương tâm trỗi dậy, chàng đột nhiên lên tiếng gọi tôi.
"Bạch Băng Băng vào phủ, nàng vẫn là chủ mẫu, nàng ấy không thể sinh nở, sau này khi nàng có con... hãy nhìn xa một chút."
Tôi quay lưng về phía chàng, há miệng, nhưng nhận ra chẳng còn gì để nói.
Thế là tôi không nói gì cả, bước chân lên cỗ xe ngựa phía trước.
Rèm kiệu buông xuống, xe ngựa chầm chậm chuyển bánh.
Bỏ lại Thẩm Tòng Niên, và cả tể tướng phủ sau lưng, xa dần cho đến khi không còn thấy nữa.
Khi đi ngang qua sông Lan Thương, lấy cớ m/ua th/uốc, tôi xuống xe ngựa.
Phía sau cửa tiệm th/uốc, bên bờ sông Lan Thương, tôi lấy chiếc hộp gỗ đàn hương trong lòng ra, rắc đầy hộp đất xuống dòng sông cuồn cuộn.
Thúy Thúy khóc đến sưng cả mắt.
Còn tôi chỉ thấy lòng bình thản.
Nửa đời hoang đường, giờ phút này cuối cùng đã hoàn toàn buông bỏ.
"Khóc cái gì, muội nên chúc phúc cho ta mới đúng."
Thúy Thúy nắm lấy tay tôi, nghẹn ngào: "Tiểu thư sau này, nhất định phải bảo trọng..."
Tôi nắm ch/ặt tay con bé: "Nhớ kỹ những gì ta dạy muội, lập hộ nữ, tự mình quản gia."
"Đời này, đừng vì ai mà vướng bận, đừng vì ai mà mệt mỏi, cứ là chính mình thôi."
Thúy Thúy gật đầu, đổi y phục với tôi, đội mũ rèm, ra cửa lên xe ngựa.
Tôi đưa mắt nhìn theo chiếc xe của con bé hòa vào biển người mênh mông, đột nhiên một mũi tên đen b/ắn vút từ phía bên cạnh.
Ngựa h/oảng s/ợ, trong cơn hỗn lo/ạn lao thẳng về phía bờ đê.
Giữa tiếng pháo n/ổ, tiếng trống chiêng ầm ĩ, chỉ nghe thấy tiếng ai đó kinh hãi hét lên: "Tể tướng phu nhân rơi xuống nước rồi!"
Người mới vào phủ, người cũ vào m/ộ.
Thẩm Tòng Niên, đây chính là món quà cưới ta gửi tặng chàng.
Ai cũng nói Giang Nam tốt.
Đến Giang Nam ba tháng, tôi mới dần cảm nhận được cái "tốt" này.
Khí hậu Giang Nam dễ chịu, bốn mùa như xuân.
Trước khi xuất giá, cha đã giao hết di sản mẹ để lại cho tôi.
Trong đó bao gồm cả trang viên rư/ợu này.
Khi lập kế hoạch giả ch*t, tôi đã khoanh một vòng trên bản đồ và cuối cùng chọn nơi đây.
Không chỉ vì tôi thích rư/ợu, mà còn vì phong tục Giang Nam rất cởi mở.
Chuyện phụ nữ lập hộ, kinh doanh là điều thường thấy, không ai lấy làm lạ.
Nhưng tôi không ngờ, họ lại cởi mở đến mức quá trớn.
Kể từ khi xuất hiện tại buổi thưởng rư/ợu.
Lý M/ộ Thanh đã bám lấy tôi không rời.
Tôi đi tửu lầu, chàng ta liền "tiện đường" qua ăn chực.
Tôi đi xem kịch, chàng ta bao trọn cả đào kép chính, chỉ chọn những vở kịch khó xem nhất để diễn cho tôi xem.
Tôi ở trà quán nghe kể chuyện, chàng ta liền chi bộn tiền bảo người kể chuyện cứ lặp đi lặp lại chuyện tài tử giai nhân, kể từ sáng đến tối, suýt chút nữa làm người ta khô cả nước bọt.
Tôi quyết định không ra ngoài nữa.
Chưa đầy hai ngày, đại chưởng quỹ hớt hải chạy đến báo: "Có người bao trọn toàn bộ rư/ợu mới năm sau của chúng ta."
Đến tiệm xem thử, Lý M/ộ Thanh đang cười tủm tỉm, gác chân chờ tôi.
Tôi không nhịn được nữa, vào thẳng vấn đề: "Ta đã mất chồng mất con, thực sự không may mắn. Chàng còn trẻ, lại khôi ngô, thiếu gì nữ tử, hà tất phải ngày ngày bám theo một quả phụ như ta, để rồi mang tiếng x/ấu vào người?"
Lý M/ộ Thanh sững người, rồi nghiêm túc trả lời tôi: "Nàng đ/ộc thân, ta chưa vợ, gặp nhau tại hội rư/ợu, vừa nhìn đã rung động, đây chẳng phải là cặp trời sinh sao?"
Trời sinh cái con khỉ.
Vừa nhìn đã rung động, chẳng phải là thấy sắc nảy lòng tham sao?