"Không cần đâu."
"Ngọc vỡ còn có thể gắn lại, nhưng người thì không."
"Chuyện cũ mộng xưa, ta đã quên sạch rồi, Thẩm đại nhân cũng quên đi thôi."
Sau khi Thẩm Tòng Niên đi, tôi tựa vào cửa sổ, ngẩn ngơ nhìn về phía dãy núi xanh xa xa.
Đột nhiên, một sự mệt mỏi trào dâng.
"Lý M/ộ Thanh, chàng còn muốn diễn kịch đến bao giờ?"
Người đang rửa mận cho tôi nghe vậy ngẩng đầu, trên mặt đầy vẻ ngơ ngác.
Tôi không muốn tiếp tục chơi trò thái cực với chàng nữa: "Thuở nhỏ ta ở Thái học, từng nghe một lời đồn."
"Hoàng tử đích hệ nhà họ Lý, trên người đều có ấn ký Lang Hoàn."
"Vốn tưởng chỉ là chuyện phiếm, không ngờ lại là thật."
"Vậy nên, ta nên gọi chàng là Lý M/ộ Thanh, hay là Tam điện hạ đây?"
Biểu cảm của Lý M/ộ Thanh trống rỗng trong chốc lát.
Rồi chàng cúi đầu cười khẽ: "Quả nhiên không hổ là người mà ta vừa nhìn đã ưng."
Tôi lại chẳng thấy buồn cười chút nào.
"Hoàng tộc nhà họ Lý, con cháu lụi tàn, chàng là người em trai duy nhất của đương kim hoàng thượng, không thể nào cứ mãi dây dưa với một kẻ bị bỏ rơi như ta được."
Lý M/ộ Thanh lau khô tay, đưa quả mận đã rửa sạch đến bên miệng tôi.
"Có gì mà không thể?"
Tôi bực bội, nhưng lại bị vị nước mận chặn lấy môi lưỡi, nhất thời không thể phản bác.
"Huynh trưởng ta là kẻ đoạn tụ, người của mình còn chưa theo đuổi được, mà còn rảnh rỗi quản đến chuyện của ta sao?"
Tôi trợn tròn mắt, bị lượng thông tin trong câu nói này làm cho đầu óc choáng váng.
Nhưng không đợi tôi hoàn h/ồn, Lý M/ộ Thanh lại nói: "Hơn nữa, cái gì gọi là dây dưa, nàng vốn đã sớm được ta ghi tên vào ngọc điệp hoàng gia làm Vương phi rồi."
Tôi: ...
Ngày lâm bồn, tôi đã m/ắng tổ tông mười tám đời của Lý M/ộ Thanh một lượt.
Vốn tưởng đó chỉ là cái cớ chàng dùng để khuyên Thẩm Tòng Niên.
Không ngờ, tôi lại thực sự mang th/ai.
Đến khi tôi phát hiện ra thì bụng đã lộ rõ, muốn phá cũng không được nữa.
Lý M/ộ Thanh quỳ trước cửa phòng tôi, miệng cứ lải nhải rằng đây là mầm mống duy nhất của hoàng thất nhà họ Lý đời này, c/ầu x/in tôi nể tình đứa trẻ, cha quý nhờ con mà làm Tam Vương phi.
Chàng lại mời huynh trưởng tôi đến, hai người không biết đã nói gì trong phòng, lúc ra ngoài thì huynh trưởng đã thay đổi thái độ, bắt đầu khuyên tôi phải vì đại cục.
Vì đại cục cái khỉ gì.
Cảm giác sinh con không phải là các người.
Áp lực đều do tôi gánh, các người thì đứng ngoài cửa xem kịch vui.
Kết quả sau đó mới biết.
Ngày tôi sinh con, thiên tử đích thân đến nơi, ngồi trong sân nghe tôi m/ắng người suốt nửa ngày.
Khi huynh trưởng kể lại với tôi, giọng điệu nhẹ tênh, như thể tôi không phải đang m/ắng cả nhà thiên tử, mà là đang m/ắng con chó hoang bên đường.
Trái tim treo lơ lửng, cuối cùng cũng ch*t lặng.
Bệ hạ là đoạn tụ.
Thường xuyên lưu lại qua đêm chỗ huynh trưởng.
Huynh trưởng à...
Cuối cùng tôi vẫn không dám hỏi ra lời.
Chỉ là khi hai người họ đề nghị đưa đứa trẻ vào cung nuôi dạy, tôi rốt cuộc cũng không từ chối.
Bệ hạ dường như thở phào nhẹ nhõm, còn huynh trưởng lại nhìn tôi đầy suy tư.
"Sau này có thời gian, hãy về thăm nhiều hơn."
Tôi nhìn đứa trẻ trong tã, rồi lại nhìn bàn tay đang nắm ch/ặt lấy nhau không chút kiêng dè của hai người họ, vô cảm nói: "Huynh hãy bảo trọng."
Trở lại kinh thành lần nữa, đã là mười năm sau.
Những năm này, Lý M/ộ Thanh đưa tôi đi khắp nam bắc.
Bên cạnh lại có thêm hai nhóc con.
Khi về kinh, huynh trưởng dắt theo Thái tử nhỏ đến đón.
Thái tử nhỏ khuôn mặt căng cứng, cử chỉ đâu ra đấy.
Nhưng ánh mắt nhìn chúng tôi lại tràn đầy sự ngưỡng m/ộ và tò mò không thể che giấu.
Phía sau cậu bé không xa, đứng Thái tử Thái phó, Đại học sĩ nội các, Thừa tướng nhất phẩm Thẩm Tòng Niên.
Chưa đến bốn mươi, mà tóc đã bạc trắng.
Ánh mắt chúng tôi gặp nhau giữa không trung, cùng lịch sự gật đầu.
Lúc lướt qua nhau, ngửi thấy mùi th/uốc thoang thoảng trên người chàng.
Chân tôi khựng lại, Lý M/ộ Thanh ánh mắt nghi hoặc.
Hai nhóc con đi theo Thái tử ca ca của chúng, quay đầu gọi tôi: "A nương nhanh lên nào."
Tôi lắc đầu: "Không sao."
Tiếp tục bước về phía trước.
Chuyện ngày hôm qua không thể truy đuổi, núi xanh vẫn đó, người hẹn lúc hoàng hôn.