Mối quan hệ mẹ chồng nàng dâu

Chương 3

23/07/2026 14:30

Nghe bà ta nói thế, tôi tức nghẹn trong lồng ngựk, suýt chút nữa không thở nổi.

Sao bà ta lại có mặt mũi nhắc đến chuyện đó!

Một tuần trước, bố mẹ tôi từ quê lên Nam Thành thăm tôi.

Hai ông bà mang theo một đống lớn rau củ, gà ta nuôi trong vườn, th!t hun khói, lạp xưởng, còn lấy cả thùng dầu đổ đầy trứng gà ta.

Tôi vui mừng khôn xiết đón họ vào nhà, đặc biệt đi chợ m/ua thêm vài món ngon.

Bữa tối, tôi hầm sườn, hấp cá, còn m/ua cả cân tôm.

Bà mẹ chồng nhìn thấy, bèn đùa cợt phàn nàn với mẹ tôi.

"Người trẻ tuổi đúng là không biết vun vén cuộc sống, mấy ông bà già chúng tôi thì còn ăn nổi sơn hào hải vị gì nữa."

"M/ua mấy thứ sườn lợn, móng giò này, nhìn thôi đã thấy ngấy."

"Bữa cơm này ít nhất cũng phải hai ba trăm tệ, thật lãng phí!"

Mẹ tôi cười gượng gạo, không dám gắp thêm món nào nữa.

Bố mẹ tôi đều là những nông dân chân chất thật thà, cả hai không có học thức, đối diện với kiểu người thành phố như mẹ chồng, tự nhiên cảm thấy mình thấp kém hơn một bậc.

Bố tôi lúng túng phụ họa.

"Đúng vậy, đều là người một nhà, không cần phải m/ua sắm bày vẽ gì đâu, chúng tôi ăn uống qua loa là được rồi."

"Thông gia à, ông bà hiếm khi mới lên một chuyến, không phải tôi tiếc tiền m/ua thức ăn, lương tháng của thằng Trạch nhà tôi tận một vạn năm nghìn tệ, chút tiền này thì đáng là bao."

Mẹ chồng cười mà như không.

"Chủ yếu là người trẻ không làm chủ gia đình nên không biết giá gạo giá củi đắt đỏ thế nào, tôi làm tài chính quen rồi, việc gì cũng phải tính toán kế hoạch cho chúng nó!"

"Giờ vật giá leo thang nhanh như thế, tình hình kinh tế lại kém, không tích góp thêm chút tiền thì sau này đến con cái cũng không nuôi nổi, bà nói xem có phải không?"

Mẹ chồng lại liệt kê thêm vài ví dụ về việc tôi tiêu xài hoang phí, cố tình lôi chuyện chiếc áo khoác lông vũ ra nói.

"Chiếc áo tôi đang mặc đây đã sáu năm rồi, chất lượng vẫn tốt lắm, việc gì cứ phải năm nào cũng m/ua quần áo mới chứ?"

"Con Tiểu Uyển nó lại không đi làm, chỉ quanh quẩn ở nhà, ăn mặc hoa hòe hoa sói cho ai xem cơ chứ!"

"May mà có tôi quản lý cái nhà này, chứ không có tôi ấy à, tiền mà vào tay Tiểu Uyển thì một hào cũng chẳng tiết kiệm nổi, người trẻ bây giờ chẳng có kế hoạch gì cả!"

Bố mẹ tôi nén gi/ận, chỉ đành thật thà gật đầu.

"Vâng, đúng là nên có kế hoạch."

Đêm đó đi ngủ, mẹ tôi nắm tay tôi thở dài.

"Tiểu Uyển, mẹ chồng con... đúng là biết vun vén thật."

Tôi cúi đầu.

"Bà ấy vốn thế mà, mẹ đừng để bụng."

"Mẹ chỉ xót cho con thôi."

Mẹ tôi nhìn tôi, trong mắt đầy vẻ lo âu.

"Sống kiểu này mà việc gì cũng tính toán chi li như thế... nghe ý bà ấy thì là bà ấy nắm tài chính trong nhà à? Con không cầm chút tiền nào trong tay, có thấy uất ức không?"

Tôi gượng cười: "Quen rồi ạ, chỉ cần Giang Trạch đối xử tốt với con là được rồi."

Hôm sau, tôi muốn đưa bố mẹ đi dạo công viên gần đó, buổi trưa ăn cơm bụi ở ngoài.

Trước khi ra cửa, mẹ chồng gọi tôi lại, ngay trước mặt bố mẹ tôi, bà đưa cho tôi năm mươi tệ.

"Cầm lấy, dùng để ăn trưa. Nhớ đấy, lấy hóa đơn về để báo cáo."

Tôi nhìn tờ tiền năm mươi tệ nhăn nhúm, sững sờ.

Quán cơm bình dân ở cổng công viên, ba người ăn uống qua loa cũng đã sát nút năm mươi tệ rồi.

Tôi mấp máy môi:

"Mẹ ơi, số tiền này..."

"Sao? Không đủ à?"

Mẹ chồng nhướn mày.

"Hôm qua sườn chưa ăn hết, cá cũng còn thừa nửa con, sáng nay mẹ cố tình giữ lại chưa đổ đi, hâm nóng lại chẳng phải vẫn ăn được sao? Cứ nhất định phải ra ngoài tiêu cái khoản tiền oan uổng đó làm gì?"

"Nhà mình điều kiện thế nào con không tự biết sao, bố mẹ con là người nhà, chứ có phải khách khứa gì cần phải bày vẽ tiếp đãi đâu, chú trọng mấy cái hình thức đó làm gì!"

Nói rồi, bà ta còn đầy lý lẽ phàn nàn với mẹ tôi.

"Con gái bà đấy, bản thân chẳng biết ki/ếm tiền mà tiêu tiền thì gh/ê g/ớm lắm."

"Con trai tôi vất vả ki/ếm tiền bên ngoài, nó cứ tưởng tiền này ki/ếm dễ lắm ấy!"

Bố mẹ tôi mặt đỏ bừng.

Sau khi mẹ chồng đ/ập cửa bỏ đi, họ cũng chẳng muốn ở lại nữa, thu dọn hành lý đòi về ngay lập tức.

Tôi khuyên thế nào cũng không nghe.

Mẹ tôi còn chực trào nước mắt.

"Hồi đó Giang Trạch dẻo miệng như bôi mật, nhà nó ở thành phố lại có nhà cửa, mẹ cứ tưởng con sẽ được sống sung sướng."

"Thế này là thế nào chứ!"

Bố tôi thở dài thườn thượt, chuyển cho tôi ba nghìn tệ qua WeChat.

"Đừng ủy khuất bản thân, con cầm lấy tiền này mà tiêu."

"Bố ơi, con không lấy tiền của bố đâu, bố tích góp được chút tiền cũng chẳng dễ dàng gì."

Từ chối khoản chuyển khoản đó, tôi vừa xót xa vừa x/ấu hổ, trốn trong nhà khóc một buổi chiều.

Điều kiện nhà tôi rất bình thường.

Bà nội tôi sức khỏe không tốt, tuổi cũng đã cao, bố tôi không yên tâm nên không chịu đi làm xa, hai vợ chồng chỉ ở nhà làm ruộng, lúc nông nhàn thì ra thị trấn nhận việc lặt vặt.

Cứ thế, sau khi kết hôn, ông bà vẫn cố gom góp đủ mười vạn tệ làm của hồi môn cho tôi.

Trách tôi vô dụng, tiền này còn chưa kịp ấm tay đã bị mẹ chồng lấy mất.

Bà ta nói tập đoàn của bà có một gói đầu tư rất tốt, nhân viên nội bộ mới được m/ua, mỗi năm lãi suất năm phần trăm.

"Bây giờ gửi tiết kiệm ngân hàng kỳ hạn ba năm chỉ được hơn một phần trăm thôi, tiền này để chỗ mẹ là có lợi nhất!"

Tôi bị Giang Trạch dỗ dành đến mê muội, cứ thế mà đồng ý.

Thế nhưng kết hôn ba năm rồi, chuyện lãi suất mẹ chồng chưa bao giờ nhắc tới.

Giờ bố mẹ tôi hiếm hoi mới lên một chuyến, bà ta đến cả một bữa cơm tử tế cũng không chịu tiếp đãi.

Tôi tức gi/ận đến mức cãi nhau một trận lớn với Giang Trạch.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm