Trên màn hình, những dòng bình luận chạy dày đặc.

Đầu óc tôi ong lên một tiếng.

“Mẹ kiếp, ông đang livestream đấy à?”

“Cô gái này liên lạc với tôi, nói rằng vị hôn phu của cô ấy muốn chia tay, n/ợ 25 vạn không trả, muốn nhờ tôi hòa giải giúp.”

Ông ta nhún vai:

“Không ngờ lại được nghe chuyện chấn động thế này. Này người anh em, anh thật là lợi hại! Cái miệng còn thối hơn cả hố xí.”

“Tắt đi!”

“Được, tôi có thể tắt.”

Ông ta lật điện thoại lại:

“Nhưng hiện tại có mấy chục ngàn người đang nghe đấy. Hoặc là anh nói chuyện cho rõ ràng với cô ấy, trả lại tiền; hoặc là những đoạn ghi âm, video này tôi sẽ đăng hết lên mạng. Những công ty lớn như chỗ anh làm, sợ nhất là chuyện này nhỉ?”

“Ông đe dọa tôi? Ông là cái thá gì?”

“Không phải đe dọa.”

Ông ta cười khẩy:

“Là cho anh một cơ hội, kết nối micro nhé?”

Ông ta đưa điện thoại dí sát vào mặt tôi.

Trên màn hình, avatar của Ôn Noãn đang sáng.

Giọng cô ấy vang lên từ điện thoại:

“Chu Dương, tôi hỏi lại anh lần nữa, anh từng nói sẽ trả tiền cho tôi, lời đó còn tính không?”

Trước mặt mấy chục ngàn người.

Cô ấy hỏi tôi.

Một ngọn lửa bùng lên trong lòng.

Cô ấy dám.

Sao cô ấy dám đối xử với tôi như vậy?

“Tính cái gì mà tính? Tôi bảo cô m/ua đồ à? Tôi ép cô à? Giờ lại bắt tôi trả tiền? Cô có biết x/ấu hổ không? Cô tự nguyện dâng hiến ba năm còn chưa đủ, nghiện làm kẻ bám đuôi rồi à?”

Phần bình luận bùng n/ổ.

“Đm đây là tiếng người à”

“Buồn nôn quá”

“Có ai biết công ty của hắn không?”

“Công ty lớn mà lại chứa chấp loại người này sao?”

Người chủ trì bên cạnh bịt miệng, biểu cảm phóng đại.

Giọng Ôn Noãn khàn đặc:

“Chu Dương, anh nói chuyện có lương tâm một chút được không? Ba năm, tôi lo cho anh ăn mặc ở, giặt giũ nấu nướng cho anh, m/ua đủ loại khóa học bổ túc cho anh…”

“Đó là cô tự nguyện, ai bảo cô ng/u ngốc làm gì?”

“Tất nhiên là tôi tự nguyện!”

Giọng cô ấy đột nhiên trở nên sắc lạnh:

“Bởi vì tôi tưởng rằng có thể bên anh đến già! Anh ôm tôi nói cả đời sẽ đối xử tốt với tôi, những lời anh tự nói ra anh quên hết rồi sao?”

“Đó là chuyện trước kia, bây giờ nói chuyện bây giờ.”

“Vậy còn chuyện anh với con gái lãnh đạo mới là thế nào?”

Tôi cười.

“Sao? Gh/en à? Người ta trẻ đẹp, gia thế tốt, tiền đồ vô lượng. Cô so với cô ấy? Cô là cái thá gì chứ! Cô không xứng xách dép cho cô ấy đâu.”

“Anh thừa nhận rồi?”

“Tôi có gì mà không dám thừa nhận? Nếu tôi thành đôi với con gái lãnh đạo, ít nhất cũng bớt phấn đấu hai mươi năm. Cái lợi này không chiếm thì là ng/u! Bao nhiêu người vắt óc suy nghĩ muốn tìm chỗ dựa, tôi đây gọi là thông minh.”

“Nhà cô ấy có xe có biệt thự, chỉ có một cô con gái, anh biết chúng tôi sẽ sống cuộc sống thế nào không? Có cần thiết phải cùng cô chịu khổ trong căn nhà thuê đó không?”

“Vậy nên anh chọn cô ấy? Anh không cần tôi nữa?”

“Tôi cần cô?”

Nhờ hơi men, tôi cười thành tiếng:

“Tôi ngủ chán rồi. Tám năm, chơi đủ rồi. Dù không có cô ấy, tôi cũng không thể ở bên cô. Nhìn bộ dạng cô xem, vết nám trên mặt như hiện trường t/ai n/ạn xe cộ, ai mà thèm? Cho không tôi còn thấy bẩn.”

Phần bình luận đi/ên cuồ/ng.

“Đã quay màn hình lại rồi”

“Tag công ty hắn vào để bóc phốt”

“Loại người này không đuổi việc thì để làm gì?”

“Cô gái ơi, cô nhìn trúng cái gì ở hắn thế”

Người chủ trì ghé sát vào:

“Này người anh em, anh nói quá lời rồi, đến súc vật cũng chẳng làm ra chuyện này.”

“Ông c/âm mồm.”

Tôi càng nói càng hưng phấn:

“Ôn Noãn, cô nghe cho kỹ đây, chúng ta không phải người cùng thế giới. Công việc của tôi ổn định, tiền đồ vô lo, cô là cái thứ gì? Cô xứng với tôi sao? Hai đứa mình đi cùng nhau tôi còn thấy x/ấu hổ, bảo cô đi cách tôi 50 mét là còn nhẹ đấy. Giờ đường ai nấy đi, chia tay trong êm đẹp, được không?”

“Chia tay trong êm đẹp?”

Cô ấy khóc.

“Anh ăn của tôi dùng của tôi, leo lên cành cao rồi muốn đ/á tôi? Anh có ý gì?”

“Có ý gì? Là chuyện tình nguyện của đôi bên thôi. Chuyện cũ nhắc lại làm gì? Lúc đầu là tôi bắt cô m/ua cho tôi à? Không phải cô cứ bám lấy, sợ tôi lạnh sợ tôi nóng, tự nguyện m/ua cho tôi à? Cô đúng là cái loại rẻ tiền thích dâng hiến.”

“Chu Dương!”

“Giờ muốn sao? Cô xem trong nhà cái nào cô m/ua, tôi trả lại hết cho.”

“Sao anh có thể nói ra những lời như vậy?”

“Tôi đã nói hết lời rồi.”

Tôi vẫy vẫy tay:

“Chúng ta chia tay trong êm đẹp, ai nấy sống tốt! Cô cũng sớm đi tìm người khác đi, đừng lãng phí thời gian trên người tôi, đừng như con chó dại cứ bám riết lấy không buông.”

“Tám năm thanh xuân của tôi, mấy chục vạn đều đổ lên người anh, đổi lại một câu chia tay trong êm đẹp của anh?”

“Vậy cô muốn sao? Muốn tiền? Cô đến công ty tôi mà đòi à? Cô dám không? Cô có làm được không? Cổng công ty cô còn không bước vào nổi. Một kẻ vô dụng, chỉ biết nấu cơm giặt đồ ở nhà, cô còn làm được gì nữa?”

Người chủ trì đột nhiên chen vào:

“Ôn Noãn, hắn b/ắt n/ạt cô đến mức này rồi, cô có dám đến công ty hắn không? Có dám làm cho hắn thân bại danh liệt không?”

Giọng Ôn Noãn đầy tuyệt vọng:

“Anh ta đã tuyệt tình như vậy, tôi cũng không cần giữ thể diện cho anh ta nữa. Loại người này, dù có công việc tốt, nhân cách cũng thối nát đến tận gốc rễ, sớm muộn gì cũng thân bại danh liệt. Anh ta còn chẳng bằng con chó.”

“Ông nghe thấy chưa?”

Người chủ trì nhìn tôi:

“Cô ấy nói cô ấy dám.”

“Cô ta không dám đâu, đồ hèn nhát, cô ta dám cái gì chứ.”

“Sao anh biết?”

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm