"Ờ... cô ấy chỉ tốt nghiệp trung cấp thôi," Trợ lý Vương khó khăn nói.
Đuôi mắt tôi gi/ật gi/ật, không hiểu nổi:
"Rốt cuộc là chuyện gì thế này?"
"Nói ra thì kỳ lạ, thực ra ban đầu Sunny chỉ là nhân viên thời vụ bên công ty thuê ngoài, chủ yếu phụ trách bố trí hội trường, đôi khi còn làm cả tiếp thị thực địa, tóm lại là kiểu công việc đó, hồ sơ nhân sự cũng không nằm trong công ty chúng ta."
"Nghe nói hôm đó Lục tổng xuống phòng kế hoạch, mọi người đều đi ăn cơm hết, Sunny tự ý dùng máy tính công ty cài đặt World of Warcraft, lúc đang chơi game thì bị Lục tổng bắt quả tang ngay tại chỗ."
"Chúng tôi đều tưởng cô bé này chắc chắn bị đuổi việc rồi. Thế nhưng khi Lục tổng nhìn thấy thẻ nhân viên của cô ấy, lại chẳng hề tức gi/ận, còn hỏi một câu rất kỳ quặc."
"Câu gì?" Tôi thắt nghẹn nơi cổ họng.
"Lục tổng hỏi: Tại sao em ở ngay bên cạnh anh mà không đến gặp anh?"
"Sau đó cụ thể xảy ra chuyện gì thì không ai biết, chỉ biết là chiều hôm đó Sunny được chuyển sang nhân viên chính thức, điều về phòng thư ký, trực tiếp dưới quyền Lục tổng quản lý."
Tôi im lặng cúi đầu, hồi lâu không nói gì.
Trợ lý Vương liếc nhìn sắc mặt tôi, thăm dò:
"Phu nhân, tôi không phải nghi ngờ quyết định của Lục tổng, cũng không phải coi thường bằng cấp của Sunny."
"Nhưng chúng ta là công ty công nghệ, hơn một nửa nhân viên đều tốt nghiệp 985, cử nhân đại học Kinh Bắc nhiều như quân Nguyên, việc Lục tổng đặc cách cất nhắc Sunny quả thực hơi khó thuyết phục mọi người."
"Tôi biết rồi, tôi sẽ nói chuyện với Lục Kỳ."
Tôi đứng dậy, bước chân nặng nề đẩy cánh cửa phòng làm việc của Lục Kỳ ra.
Kết quả, đ/ập vào mắt tôi là cảnh Sunny đang nằm rạp nửa thân trên lên bàn làm việc của Lục Kỳ.
Cô ta quay mông về phía cửa.
Một tay cầm cốc kem, một tay cầm thìa.
Giữa họ ngăn cách bởi một cái bàn lớn, nhưng khoảng cách giữa hai khuôn mặt lại chưa đầy 10 cm.
"Lục Kỳ, anh thử món kem này xem, rất nhiều người nổi tiếng trên mạng đề cử đấy."
Lục Kỳ cười lắc đầu:
"Anh không thích kem cho lắm."
"Thế mới phải thử chứ! Anh nhìn xem, ngày nào cũng cau mày như ông cụ non, không chịu thử cái mới là sẽ bị thời đại bỏ lại đấy!"
Lục Kỳ vô thức sờ lên mặt mình:
"Anh... trông già lắm à?"
Sunny bật cười thành tiếng, vai run lên:
"Trêu anh thôi, sao mà dễ bị trêu thế!"
Lục Kỳ thở dài bất lực, nhưng vẫn rướn người về phía trước.
Nương theo tay Sunny, anh ấy ngậm lấy thìa kem.
Tôi gõ cửa, hai người họ mới nhận ra sự xuất hiện của tôi.
Sunny không nhanh không chậm ngồi thẳng dậy.
Đặt thìa tráng miệng một cách tự nhiên vào tay Lục Kỳ.
Ánh mắt lại nhìn chằm chằm vào tôi, không có ý định rời đi.
Tôi sa sầm mặt:
"Tôi có chuyện cần bàn với Lục tổng, cô ra ngoài làm việc đi."
Kết quả, Sunny xoay người, ngồi xuống một cái bàn ở phía trước bên trái Lục Kỳ.
Tôi nhíu mày khó hiểu.
Lục Kỳ nắm lấy tay tôi, giải thích:
"Cô ấy mới đến, chưa có chỗ ngồi thích hợp, nên anh cho người đặt một cái bàn trong phòng làm việc để tiện trao đổi công việc."
Khóe môi Sunny nhếch lên, hừ nhẹ một tiếng.
Tôi cố gắng bình ổn lại hơi thở.
Trong nửa giờ qua, tôi đã hiểu rõ tình hình trước mắt.
Lục Kỳ coi cô gái này là chủ nhân của tài khoản phụ, nên mới phá lệ đối xử tốt với cô ta.
Nếu giờ tôi nói cho anh ấy sự thật, anh ấy sẽ phát hiện ra cô gái trước mắt chỉ là một kẻ l/ừa đ/ảo.
Mọi thứ rồi sẽ trở về như cũ.
Nghĩ đến đây, tôi lấy điện thoại dự phòng ra:
"Lục Kỳ, em có chuyện muốn nói với anh."
"Ừ, em nói đi." Lục Kỳ ngồi xuống, li/ếm vệt kem trên khóe môi, trông tâm trạng rất tốt.
"Anh xem cái này--"
Tôi vừa định đẩy điện thoại sang, Sunny đột nhiên hét lớn:
"Lục tổng, anh có thể giúp em xem cách điều chỉnh khoảng cách dòng này không ạ?"
Lục Kỳ đ/è tay tôi lại, lập tức đi đến bên cạnh cô ta:
"Để anh xem."
"Em nhớ là Lục thị có bộ phận đào tạo nhân viên chuyên trách mà," Tôi bất mãn lên tiếng.
Nhận ra ánh mắt lạnh lùng của tôi, Lục Kỳ giải thích:
"Sunny mới đến, có nhiều thứ chưa biết, sau này cô ấy là thư ký đời sống của anh, anh tự tay dạy thì vẫn yên tâm hơn."
Sau khi Lục Kỳ hướng dẫn xong, Sunny thì thầm mấp máy môi với anh ấy:
"Kem mà không ăn là chảy hết đấy."
Lục Kỳ cười cong khóe môi, cũng thì thầm đáp lại bằng hơi thở:
"Anh biết rồi."
Giống như đôi tình nhân đang lén lút hẹn hò, vô cùng ăn ý.
Tôi bỗng thấy lồng ngựk đ/au nhói, đ/è nén khiến tôi không thở nổi.
Tôi và Lục Kỳ có thể coi là thanh mai trúc mã.
Thời đại học có rất nhiều người theo đuổi tôi, nhưng tôi lại chỉ một lòng yêu Lục Kỳ ngay từ cái nhìn đầu tiên.
Anh ấy xuất thân nghèo khó nhưng vô cùng tài năng.
Khi chúng tôi kết hôn, không nhà, không xe, chỉ có lời hứa hẹn trong tiếng khóc nghẹn ngào của anh ấy:
"Vi Vi, anh biết để em gả cho một người như anh là quá thiệt thòi cho em, nhưng anh sợ em bị người khác cư/ớp mất. Nếu không có em, anh không biết cuộc đời mình còn ý nghĩa gì nữa."
Chúng tôi bên nhau từ năm hai đại học, cùng trải qua 11 năm thăng trầm.
Là mối tình đầu của nhau.
Vì vậy, tôi chưa bao giờ nghĩ rằng.
Lục Kỳ sẽ có ngày kề tai nói nhỏ với một người phụ nữ khác.