Người ta vẫn nói nơi này linh thiêng, xem ra đều là lời đồn.
Nhưng đã đến rồi.
Thì cũng phải c/ầu x/in điều gì đó.
Tôi xin sư phụ một tấm thẻ cầu nguyện, viết nguyện ước của mình lên rồi treo lên đó.
Trên đường xuống núi, trời đổ mưa phùn.
Tôi muốn đến xem nơi Chu Phất Xuyên gặp nạn.
Kết quả không chú ý, lái xe lao xuống dưới.
Khi tỉnh lại, tôi thấy mình đã trở về năm 20 tuổi.
Trong ký túc xá.
Bạn cùng phòng đang lay tôi không ngừng: "Đồng Đồng, tỉnh lại đi, chẳng phải cậu nói chiều nay đi hẹn hò với bạn trai sao?"
Ngồi dậy, tôi ngẩn người một lúc.
Véo mạnh vào mình một cái, đ/au thật.
Sau khi x/ác nhận không phải là mơ.
Tôi lập tức gửi tin nhắn chia tay cho Từ Hành Chi, sau đó xóa và chặn số.
Rồi bấm gọi số điện thoại mà tôi đã thuộc lòng từ lâu trong tim.
Một giây.
Hai giây.
Ba giây...
Điện thoại kết nối, giọng nói quen thuộc ở đầu dây bên kia vang lên: "Alo, ai đó?"
Tim tôi đ/ập mạnh, vô thức hạ thấp giọng: "Tôi là Ôn Vũ Đồng, tôi..."
Tôi còn muốn lừa Chu Phất Xuyên 19 tuổi một chút, muốn nói rằng tôi là vợ tương lai của anh.
Kết quả anh hỏi tôi: "Ôn Vũ Đồng là ai? Tôi có quen không?"
Có lẽ, làm lại một lần nữa, người ta căn bản không muốn quen biết tôi nữa.
Như vậy cũng tốt, hy vọng sau khi tránh xa tôi ra, anh có thể sống vui vẻ, rồi sống lâu trăm tuổi.
Sự hụt hẫng dâng lên trong lòng, tôi nói: "Không là ai cả, tôi gọi nhầm số, xin lỗi đã làm phiền."
Đang định cúp máy, Chu Phất Xuyên vội vàng lên tiếng: "Đợi đã--"
"Cô không gọi nhầm đâu, có lẽ tôi vừa mới ngủ dậy, đầu óc chưa tỉnh táo lắm nên nhất thời chưa nhớ ra."
Tôi hỏi anh: "Vậy bây giờ anh nhớ ra rồi sao?"
Chu Phất Xuyên ngoan ngoãn đáp: "Nhớ ra rồi."
"Vậy Ôn Vũ Đồng là ai?"
"Là người tôi thích."
"Ồ." Tôi nói: "Nói cho anh một bí mật, tôi là vợ tương lai của anh, ba năm nữa chúng ta sẽ kết hôn."
Đầu dây bên kia im lặng.
"Vậy nên, bây giờ anh có muốn làm bạn trai của tôi không?"
Chu Phất Xuyên chưa kịp trả lời có hay không đã cúp điện thoại.
Trong lòng tôi thấp thỏm không yên, chẳng lẽ anh không muốn?
Không phải đã thừa nhận tôi là người anh thích rồi sao?
Kết quả chưa đầy nửa tiếng sau, anh đã xuất hiện dưới chân ký túc xá của tôi.
Tôi không kịp thay đồ, cứ thế mặc bộ đồ ngủ gấu trúc chạy xuống gặp anh.
"Tôi đồng ý làm bạn trai của em." Anh nói.
Tôi lao vào lòng anh, ôm ch/ặt lấy anh.
Cảm nhận thân nhiệt của anh, cố nhịn nước mắt nói với anh: "Em sẽ đối xử tốt với anh."
"Ừm."
"Anh tin em."
"Chu Phất Xuyên, em yêu anh."
Có lẽ câu nói này hơi đường đột đối với Chu Phất Xuyên mười chín tuổi, nhưng nó đã đến muộn quá rồi.
Tôi không muốn đợi thêm một giây nào nữa.
Nhưng anh nói: "Anh vẫn luôn yêu em."
Tôi sững sờ.
Định hỏi anh xem có phải anh cũng được tái sinh không.
Anh cúi đầu hôn tôi.
13 (Góc nhìn của Chu Phất Xuyên)
Sau khi tái sinh.
Tôi tự khuyên mình nên buông tha cho bản thân và cả cô ấy.
Bởi vì kiếp trước, cô ấy ở bên tôi thật sự rất không hạnh phúc.
Khó khăn lắm mới khuyên nhủ được bản thân.
Thì lại nhận được điện thoại của cô ấy.
Cô ấy nói cô ấy là vợ tôi.
Tôi tưởng đó là mơ.
Cho đến khi gặp được cô ấy, ôm cô ấy vào lòng, cảm nhận thân nhiệt và hương thơm trên người cô ấy.
Tôi x/ác nhận đây không phải là mơ.
Hóa ra.
Món quà của cái ch*t.
Chính là được như ý nguyện.