Ngay từ khi bước vào cửa, tôi đã livestream cho Trần Kim Ngôn, trên màn hình hiện lên rõ mồn một khuôn mặt của bà.

"Cung Ngân Thành! Ông dám sau lưng tôi nuôi tiểu tam sao?"

"Bà đây còn chưa ch*t đâu! Hơn nữa, tôi cưới ông không phải để ông ra ngoài nuôi tiểu tam rồi cắm sừng tôi!"

Lão già biến sắc, ông ta vội vàng cúp máy, trừng mắt nhìn tôi đầy á/c ý: "Đừng tưởng tìm một diễn viên là có thể tung tin đồn nhảm về chúng tao ở đây, mắt mọi người đều sáng như tuyết cả, mày tưởng ai cũng nghe mấy lời nhảm nhí của mày chắc?"

Những người đang hóng chuyện xung quanh lần này không còn lên tiếng nữa.

Tôi không nhịn được lên tiếng nhắc nhở: "Ông Cung, ông tiêu đời rồi."

Lời vừa dứt, Trần Kim Ngôn đã cho người đ/ập cửa xông vào.

Bà dẫn theo hơn mười vệ sĩ khí thế hung hăng tiến về phía Cung Ngân Thành, giáng một cái t/át mạnh vào mặt ông ta.

"Cung Ngân Thành, ông dám cắm sừng bà đây? Tôi thấy ông chán sống rồi!"

"Căn nhà này là tiền của tôi bỏ ra m/ua, ai cho phép con tiện nhân này sống ở đây?"

Cung Ngân Thành mặt đỏ gay, không nói được nửa lời.

Tôi cười khẩy, tiện tay kéo Bạch Chi đang muốn bỏ chạy đến trước mặt Trần Kim Ngôn.

"Bà Trần, ở đây còn một đứa muốn chuồn này."

Bạch Chi trừng mắt nhìn tôi, nhưng khi nhìn sang Trần Kim Ngôn thì lập tức đổi sang vẻ mặt đáng thương.

"Mẹ nuôi, con dạo này bị người ta b/ắt n/ạt, nên mới muốn tìm cha nuôi làm chỗ dựa cho con mà?"

"Mẹ nuôi, con biết mẹ thương con nhất, chắc chắn sẽ không chấp nhặt con đâu đúng không?"

Ả tự nhiên muốn vươn tay ra lắc cánh tay Trần Kim Ngôn làm nũng, nhưng bị vệ sĩ một cước đ/á văng ra ngoài.

Bạch Chi ngơ ngác nằm dưới đất.

Trần Kim Ngôn cười lạnh: "Con tiện nhân, mày đúng là không biết x/ấu hổ."

"Tôi sẵn lòng tài trợ mày đi học chỉ vì mày là cô gái duy nhất ở ngôi làng đó!"

"Tôi bảo sao lúc đầu mày cứ nhất quyết nhận tôi làm mẹ nuôi, rảnh rỗi lại hay chạy đến công ty tôi, đưa cơm cho tôi và Cung Ngân Thành, hóa ra ngay từ đầu mày đã nhắm vào ông ta rồi."

"Đã thích người đàn ông này thì tôi cho mày luôn, nhưng tiền ông ta đưa cho mày thì một xu mày cũng không được mang đi! Dù sao thì lão ta cũng phải tay trắng ra khỏi nhà thôi."

"À đúng rồi, suất bảo lưu của mày là do Cung Ngân Thành bỏ tiền ra chạy chọt mà có, tuy suất đã bị hủy nhưng số tiền này mày vẫn phải trả lại, lát nữa tôi sẽ gửi bảng kê chi tiết cho mày đối chiếu."

Bạch Chi đờ người ra, ngay cả Cung Ngân Thành bên cạnh cũng ngây dại.

Cung Ngân Thành quỳ dưới đất, ôm lấy mắt cá chân Trần Kim Ngôn khóc lóc thảm thiết: "Vợ ơi, vợ đừng đuổi anh ra ngoài, anh chỉ nhất thời bị người đàn bà đó che mắt thôi."

"Anh chỉ phạm phải sai lầm mà đàn ông khắp thiên hạ đều phạm phải thôi mà, sao em có thể đuổi anh ra ngoài chứ?"

"Vợ ơi, là con tiện nhân đó tự cởi sạch quần áo bò lên giường anh... sau đó nó cứ dùng chuyện này u/y hi*p anh, bảo nếu anh không bao nuôi nó thì nó sẽ nói chuyện của hai đứa mình cho em biết."

Bạch Chi tức gi/ận: "Cung Ngân Thành, ông nói bậy cái gì thế!"

"Lúc đầu chẳng phải chính ông bảo chỉ cần tôi theo ông thì sẽ có vinh hoa phú quý vô tận sao? Sao bây giờ ông lại đổ hết tội lên đầu tôi thế?"

Tôi thích thú xem kịch.

Vở kịch chó cắn chó là hay nhất.

Trần Kim Ngôn thấy phiền, dứt khoát đuổi Bạch Chi và Cung Ngân Thành ra ngoài.

"Đợi đã, tất cả những gì m/ua bằng tiền của tôi đều không được mang ra khỏi biệt thự này!"

Bạch Chi còn chưa kịp phản ứng, quần áo trên người đã bị vệ sĩ của Trần Kim Ngôn x/é nát.

Có lẽ cũng không muốn làm quá đáng, họ vẫn chừa lại cho Bạch Chi một bộ đồ Iót.

Nhưng để chiều lòng lão già, đồ Iót của Bạch Chi mỏng tang gần như không có gì.

Vô số ánh mắt d/âm tà đổ dồn vào Bạch Chi, ả thẹn quá hóa gi/ận trừng mắt nhìn tôi.

"Tạ Thính Âm! Mày không được ch*t tử tế đâu!"

Tôi cười.

Chuyện này đâu phải do tôi thúc đẩy, nếu không phải ả chủ động quyến rũ Cung Ngân Thành, thì mọi chuyện đã thành ra thế này sao?

Trần Kim Ngôn không đuổi những người khác trong biệt thự đi, ngược lại còn mời họ ăn uống tử tế.

"Mọi người, hôm nay để mọi người xem trò cười rồi, nhưng tôi ở đây cũng muốn nói một câu công đạo."

"Mạng xã hội không phải là nơi ngoài vòng pháp luật."

"Tôi đã xem những lời lẽ trên mạng lúc trước, những kẻ nhục mạ bạn Tạ Thính Âm, những kẻ YY (tưởng tượng bậy bạ) về em ấy, và cả những kẻ tung tin đồn về thành tích của em ấy, ngay cả một người đã bước chân vào xã hội nhiều năm như tôi cũng thấy lạnh lòng."

"Nếu không phải bạn Tạ Thính Âm dùng đủ mọi cách để kiên trì vượt qua, thì các người chính là dùng con d/ao sắc bén mang tên ngôn từ để gi*t ch*t một mạng người sống sờ sờ đấy!"

Khóe mắt tôi nóng lên, một luồng hơi ấm trào dâng trong lồng ngựk.

Kiếp trước nếu có ai đó có thể chân thành nói những lời này với tôi, có lẽ tôi đã không đi vào con đường cùng cực như vậy.

Trần Kim Ngôn nhìn tôi, ra hiệu cho tôi yên tâm.

Bà nói tiếp: "Bây giờ tôi hy vọng các bạn có thể đăng sự thật của ngày hôm nay lên mạng, không cần thêm thắt bất cứ điều gì, chỉ cần trần thuật lại sự thật là được."

Đám đông ngẩn người, dường như không hiểu rõ ý bà, nhưng vẫn đồng ý.

Họ dùng ngôn từ của chính mình để thuật lại sự việc ngày hôm nay, tuy nhiên theo yêu cầu của Trần Kim Ngôn, họ không đăng những bức ảnh nh.ạy cả.m của Bạch Chi lên.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm