Tôi đã thấy em

Chương 2

23/07/2026 13:14

Mái tóc dài xõa xuống gương mặt, không nhìn rõ nét, nhưng tôi có thể thấy đôi mắt cô ta mở trừng trừng, cùng khóe miệng đột nhiên nứt ra.

Ngay sau đó, tôi nghe thấy cô ta cất tiếng nói.

"Hi hi, nhìn thấy cậu rồi."

"Á!"

Tôi hét lên một tiếng, lùi lại phía sau, ngã quỵ trên giường.

Cùng lúc đó, câu nói cuối cùng của Cố Khâm Chấp ở thư viện hôm đó vang lên trong đầu tôi--

"Tô Tô, em nói xem, cái thứ đó mỗi đêm đều cố chấp nhảy lên muốn nhìn thấy em, là muốn làm gì?"

Đúng vậy.

Nếu... nếu thứ bên ngoài kia thực sự không phải Phương Nhã Ni, thì việc nó nhảy liên tục mỗi đêm chắc chắn là để nhìn thấy tôi đang nằm ở giường trên.

Nhưng tại sao nó lại muốn nhìn tôi?

Còn bây giờ, nó nói nó nhìn thấy tôi rồi, nó lại định làm gì?

Đầu óc tôi trống rỗng, chưa kịp phản ứng thì ngay lúc này--

Bốp!

Tiếng va đ/ập vang dội bên tai, nhưng không phải tiếng nhảy.

Mà là có người đ/ập mạnh vào thành giường của tôi, ngay sau đó--

"Để tao nhìn mày xem nào!"

Giọng nữ sắc nhọn vang lên từ bên ngoài màn giường, kèm theo những cú đ/ập phá đi/ên cuồ/ng.

"Tao vẫn chưa nhìn rõ! Để tao nhìn mày! Để tao nhìn mày!"

"Á á á!"

Toàn bộ lý trí của tôi sụp đổ trong chớp mắt, tôi vùi cả người vào chăn, bịt ch/ặt tai và r/un r/ẩy không ngừng.

Không biết đã qua bao lâu, tiếng hét và tiếng đ/ập phá bên ngoài cuối cùng cũng biến mất.

Tiếng nhảy cũng không vang lên nữa, chỉ còn lại sự tĩnh lặng ch*t chóc.

Thế nhưng tôi vẫn không dám cử động, chỉ biết run lên bần bật trong chăn.

Không biết đã trải qua bao nhiêu lâu, trời cuối cùng cũng sáng.

Đèn trong ký túc xá bật sáng, bên ngoài vang lên những tiếng ồn ào.

Ngay sau đó, tôi nghe thấy tiếng Phương Nhã Ni thức dậy.

Có lẽ sự ồn ào và ánh sáng bên ngoài đã cho tôi dũng khí, tôi vùng dậy kéo màn giường ra.

Phương Nhã Ni vừa mới ngủ dậy bên ngoài bị tôi làm cho gi/ật mình, quay sang nhìn tôi: "Tô Tô? Sao hôm nay dậy sớm thế?"

Tôi chẳng màng đến gì nữa, lao tới hỏi dồn: "Đêm qua cậu có mộng du không?"

Phương Nhã Ni lại bị câu hỏi của tôi làm cho ngẩn người.

"Tớ không biết nữa..." Cô ấy lúng túng đáp, "Cậu biết đấy, tớ hoàn toàn không có ký ức gì về việc mộng du, sao vậy? Đêm qua tớ lại mộng du làm phiền cậu à?"

Nhưng tôi hoàn toàn không thể trả lời câu hỏi của cô ấy.

Nhìn gương mặt thanh tú kia, tôi thậm chí còn thấy sợ hãi. Tôi không kịp thay quần áo, vơ đại một chiếc áo khoác rồi lao ra khỏi ký túc xá.

Tôi vừa chạy về phía ký túc xá nam vừa đi/ên cuồ/ng gọi điện cho Cố Khâm Chấp.

Nhưng không có ai bắt máy.

Tôi đành tìm đến bà quản lý ký túc xá nam, nói rằng tôi muốn tìm Cố Khâm Chấp.

Nhưng không ngờ bà quản lý lại ngẩn người.

"Cố Khâm Chấp phòng 303? Tôi nhớ hôm qua kiểm tra phòng không thấy cậu ta ở đó, nghe nói là về nhà rồi."

Về nhà?

Tôi ch*t lặng.

Nhưng rõ ràng tối qua khi nhắn tin cho tôi, Cố Khâm Chấp nói rằng cuối tuần này cậu ấy ở lại trường.

Tôi chưa kịp phản ứng thì phía sau vang lên giọng nói quen thuộc--

"Tô Tô?"

Tôi quay đầu lại, thấy Cố Khâm Chấp đang đi từ ngoài vào, ngạc nhiên nhìn tôi.

Tôi lập tức chạy tới, túm lấy cậu ấy: "Cậu đã đi đâu vậy?"

"Tớ đang định nói với cậu đây, tớ..." Cố Khâm Chấp định giải thích, nhưng tôi bây giờ chẳng còn tâm trí nào để nghe, lập tức ngắt lời cậu ấy.

"Cậu đi theo tớ, tớ có chuyện cần nói với cậu và A Dĩnh!"

Một tiếng sau, tại quán cà phê trước cổng trường, Cố Khâm Chấp và Vương Dĩnh vừa từ nhà tới đang ngồi đối diện tôi. Sau khi nghe tôi kể lại chuyện đêm qua, biểu cảm của cả hai đều có chút kỳ lạ.

"Ý cậu là." Cố Khâm Chấp khẽ nhíu mày, "Đêm qua cậu thấy người nhảy bên cạnh giường cậu không phải là Phương Nhã Ni?"

"Tớ không nói như vậy." Tôi sốt ruột, "Đêm qua tối quá, tóc cô ấy xõa xuống mặt, thực ra tớ không hề nhìn rõ mặt cô ấy."

Đó là sự thật.

Trong tình cảnh đêm qua, tôi còn chưa kịp nhìn rõ mặt Phương Nhã Ni đã bị dọa cho h/ồn xiêu phách lạc.

Cho nên bây giờ nhớ lại, chính tôi cũng không nói rõ được đó có phải là Phương Nhã Ni hay không.

"Vậy cậu lo lắng cái gì?" Cố Khâm Chấp cau mày ch/ặt hơn, "Chẳng phải chỉ là Phương Nhã Ni lúc mộng du nói với cậu vài câu thôi sao? Tớ thấy trong phim nhiều người mộng du cũng tương tác với người khác, cũng sẽ mở mắt mà."

"Nhưng cậu không thấy cô ấy rất kỳ lạ sao!" Tôi càng sốt ruột hơn, "Nói cái gì mà nhìn thấy tớ rồi, còn đ/ập vào ván giường tớ nói muốn nhìn rõ tớ, y hệt như những gì cậu đã nói trước đó, giống như là..."

Tôi nuốt nước bọt, giọng nói càng thêm sợ hãi: "Giống như việc cô ấy nhảy mỗi đêm đều là vì muốn nhìn thấy tớ vậy!"

"Nhưng đó chỉ là tớ nói bừa thôi mà!" Cố Khâm Chấp bất lực, "Biết đâu chỉ là trùng hợp thôi."

"Nhưng mà..."

"Được rồi!"

Tôi định phản bác nhưng bị Vương Dĩnh c/ắt ngang. Cô ấy nhìn tôi và Cố Khâm Chấp, lông mày nhíu ch/ặt.

"Hai cậu cãi nhau thế này thì ra được kết quả gì? Theo tớ, lần tới khi Phương Nhã Ni mộng du, cứ xuống nhìn một cái là xong chứ gì?"

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Chinh phục đàn ông

Chương 16
Mẹ tôi từng nói: "Muốn nắm được trái tim của đàn ông, trước hết phải nắm được dạ dày của hắn." Thế nhưng, nhìn cái dạ dày đang cầm trên tay, tôi thật sự thấy hơi buồn nôn. Đó là cái dạ dày vừa mới được lấy ra khỏi cơ thể chồng tôi. Vẫn còn nóng hổi. Tôi bóp mạnh một cái, thức ăn chưa tiêu hóa hết hòa lẫn với máu lập tức trào ra từ bên trong. Kìm nén cơn buồn nôn, tôi dùng tay lấy đống thức ăn còn sót lại trong dạ dày ra. Có thịt tôm vẫn chưa kịp tiêu hóa. Có cả cà chua đã bị nghiền nát thành một mớ hỗn độn... Quả nhiên, hắn thật sự đã lén ăn vụng ở bên ngoài.
216
2 Ngôi sao may mắn Chương 13
4 Đồ chơi Chương 10
7 Mật rắn Chương 10

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Tiệc người sống ta đưa tiễn, tiệc người chết ta cũng đưa tiễn

Chương 8
Tại trấn Tứ Thủy, gã phu khuân vác đêm A Kỳ nhận một đơn hàng vận chuyển một mâm cỗ chay, nhưng lại bị phủ họ Hồ cưỡng ép phải giao một trăm mâm cỗ cho quý nhân cõi âm. Vết ấn đen trong lòng bàn tay, chiếc hộp đựng thức ăn giấu người sống, ngọn đèn dẫn đường bị thổi tắt… Yến tiệc trăm mâm này hóa ra là một âm mưu kinh hoàng nhằm đúc bạc âm ti trái phép và bắt hồn luyện da. Khi những xác chết đói nơi bãi tha ma tỉnh dậy, tuần án âm ti xuất hiện, A Kỳ nhờ vào đèn chiếu minh cùng sự giúp đỡ của Thành Hoàng gia mà phơi bày vụ án oan ba mươi năm, cuối cùng trở thành Đèn quan trấn Tứ Thủy, đòi lại công lý cho người đã khuất. Một đoản văn linh dị huyền nghi, kết hợp giữa yếu tố dân gian, sự cứu rỗi và lòng nhân ái, đường đêm dẫu dài đằng đẵng, nhưng công lý chẳng bao giờ vắng mặt.
Cổ trang
Kinh dị
Linh Dị
37