Lê Chiêu, một cô gái xuất thân nghèo khó, đã yêu bạn trai qua mạng suốt hai năm. Cô từng thay anh đóng năm vạn tệ học phí, tin rằng hai người có thể cùng nhau vượt qua khó khăn để hướng tới tương lai. Cho đến khi người bạn cùng phòng nhận được tấm thiệp kỷ niệm ba năm với nét chữ tương tự, cô mới biết bạn trai mình thực chất là một thiếu gia nhà giàu, vốn đã có bạn gái chính thức với thỏa thuận “ai chơi người nấy”, việc giả nghèo chỉ để thử thách xem cô có ham tiền hay không. Cô lấy lại số tiền gốc, công khai bằng chứng để minh oan cho bản thân khỏi danh xưng “tiểu tam”, rồi ra nước ngoài và từ chối quay lại. Nhiều năm sau, cô dựa vào công việc để trả hết n/ợ v/ay sinh viên và hỗ trợ các cô gái nghèo khó; người đàn ông từng dùng lời nói dối để đo lường chân tình ấy, cuối cùng đã đá/nh mất người duy nhất không hề bận tâm đến tiền bạc của anh ta.