Tống Trạch Khiên đi/ên cuồ/ng lắc đầu, gân cổ gào thét:

"đá/nh rắm! Các người đừng có đặt điều vu khống!"

Ngay giây sau, một chiếc USB rơi ra từ trong túi hồ sơ.

Anh ta tưởng rằng bên trong là video tôi để lại cho mình, không đợi nổi nữa liền mượn máy tính ở trạm y tá cắm vào.

Mở ra, là vài đoạn video giám sát.

Đoạn đầu tiên là cảnh tôi nửa đêm đói bụng, dậy đi đến cửa hàng tiện lợi của b/ệnh viện m/ua đồ ăn vặt Iót dạ.

【Chương 7】

Đoạn thứ hai là cảnh một người bịt kín mít, trang bị tận răng lẻn vào phòng b/ệnh của mẹ Lục.

Nhưng điểm mâu thuẫn ở chỗ, hai đoạn video đều diễn ra cùng một thời điểm.

Tống Trạch Khiên có ng/u ngốc đến mấy cũng biết kẻ bịt kín mít có chiều cao cân nặng giống tôi kia là do người khác ngụy tạo.

Chỉ là, anh ta không dám nghĩ đến ẩn ý đằng sau đó.

Anh ta chỉ biết, mình không những hại tôi bị thương, mà còn oan uổng cho tôi.

Anh ta cắn ch/ặt môi dưới, không đợi nổi nữa liền gọi lại cho tôi.

Vẫn không có người nghe máy.

Anh ta hoảng lo/ạn mở WeChat, ngón tay gõ tin nhắn lia lịa:

【Thiến Thiến, xin lỗi em! Là anh chưa làm rõ sự thật đã oan uổng cho em! Anh không biết đầu em bị thương! Em đang ở đâu? Tại sao không nghe máy?】

【Anh chưa bao giờ nghĩ đến việc ly hôn với em, ký đơn ly hôn cũng chỉ là vì gi/ận dỗi thôi, em đừng phớt lờ anh có được không?】

【Thiến Thiến, anh sai rồi! Tất cả đều tại anh, em trả lời tin nhắn của anh đi được không?】

Đáng tiếc, mỗi một tin nhắn gửi đi chỉ nhận lại một dấu chấm than màu đỏ.

Tống Trạch Khiên mắt đỏ ngầu, không thể tin được tôi lại tuyệt tình đến thế.

Anh ta tủi thân tột độ:

"Tại sao lại như vậy?"

"Chẳng phải chỉ vì anh quá bận nên không giúp cô ấy xem báo cáo khám th/ai thôi sao, chỉ một lần không tự tay xem thôi mà, tại sao cô ấy lại đối xử với anh như vậy?"

"Nếu cô ấy không đình chỉ th/ai, anh làm sao đến mức một bước sai, vạn bước sai chứ?"

Trưởng khoa Lưu kh/inh khỉnh lên tiếng:

"Cậu đúng là rất bận, bận chăm sóc mẹ Lục Tịnh D/ao, bận gọt trái cây đút cho mẹ người ta, bận tổ chức sinh nhật cho Lục Tịnh D/ao, đến cả lịch phẫu thuật đã sắp xếp cũng có thể hoãn!"

"Nếu tôi nhớ không nhầm, cậu ở bên Thiến Thiến bao nhiêu năm nay, chưa từng xin nghỉ phép một ngày nào để ở bên cô ấy nhỉ?"

"Năm ngoái cô ấy bị g/ãy xươ/ng nằm viện, cậu vẫn làm việc theo kiểu công tư phân minh, cuối cùng vẫn là trưởng khoa chấn thương chỉnh hình thấy cô ấy khó khăn trong sinh hoạt cá nhân nên mới thuê hộ lý cho cô ấy!"

Chuyện cũ bị khơi lại, gương mặt tái nhợt của Tống Trạch Khiên ửng lên một chút đỏ.

Nhưng anh ta không cảm thấy mình sai ở đâu:

"Mẹ Lục Tịnh D/ao là b/ệnh nhân, tôi quan tâm b/ệnh nhân nhiều hơn một chút thì có gì sai?"

"Còn việc ở bên Lục Tịnh D/ao đón sinh nhật là vì tôi quá tức gi/ận khi Thiến Thiến không hề bàn bạc với tôi đã tự ý đình chỉ th/ai! Cô ấy chỉ cần đợi tôi bận xong rồi thương lượng, làm sao thành ra nông nỗi này?"

Anh ta gân cổ lên ngụy biện, khiến trưởng khoa Lưu và mấy cô y tá càng thêm coi thường.

Một y tá chỉ vào thư mục nhắc anh ta:

"Vẫn còn video đấy, hay là xem tiếp đi rồi sẽ biết tại sao!"

Bàn tay cầm chuột của Tống Trạch Khiên r/un r/ẩy.

Anh ta không dám bấm.

Anh ta cứ cảm thấy chỉ cần bấm vào, cuộc hôn nhân này có lẽ sẽ thực sự không thể c/ứu vãn nổi nữa.

Nhưng anh ta buộc phải bấm, vì anh ta quá muốn biết tại sao tôi lại bỏ con, rồi còn đòi ly hôn với anh ta.

Video mở ra, đ/ập vào mắt là cảnh tôi nằm trong vũng m/áu, mất hết ý thức.

Còn bà mẹ Lục vốn dĩ phải yếu ớt, lại nhanh nhẹn bước xuống giường, hung hăng đ/á một cú vào bụng dưới của tôi.

Bà ta á/c đ/ộc nói:

"Dám tranh giành đàn ông với con gái tao, đúng là chán sống!"

Tôi đ/au đến mức tỉnh lại trong giây lát, theo bản năng túm lấy chân bà mẹ Lục đang chuẩn bị đ/á tiếp, thều thào:

"Tôi sẽ... ly hôn với anh ấy..."

Lúc này bà mẹ Lục mới rút chân lại, gọi bác sĩ giúp tôi.

Sau khi tôi được khiêng đi, bà ta thản nhiên cầm khăn ướt sát khuẩn lau sạch những chỗ đã chạm vào tôi, rồi gọi một cuộc điện thoại:

"Alo, th/uốc đó tôi vẫn phải tiếp tục uống chứ? Liệu có quá liều mà thực sự gây hại cho tim không?"

Tống Trạch Khiên tức gi/ận đ/ập nát con chuột.

Những đoạn video còn lại không thể xem tiếp được nữa, anh ta nắm ch/ặt tay lao thẳng về phía phòng b/ệnh của mẹ Lục.

Mặc cho gạc trên tay phải đã thấm đẫm m/áu, anh ta hoàn toàn không cảm thấy đ/au đớn.

Nhưng nào ngờ, vừa đến cửa phòng b/ệnh, đã nghe thấy tiếng cười đắc ý của mẹ con Lục Tịnh D/ao.

【Chương 8】

"D/ao D/ao, năm đó nếu không phải con khốn Vương Phượng Lan tranh giành đàn ông với mẹ, mẹ đã không bị ép phải gả cho cái gã chồng c/ờ b/ạc lại còn bạo hành như bố con. Nhưng không sao, mẹ dù có liều cái mạng già này, cũng phải để con gả cho Tống Trạch Khiên!"

"Đến lúc đó, mẹ muốn xem Vương Phượng Lan nhìn thấy con trai mình cưới mày làm vợ thì sẽ như thế nào!"

"Nếu bà ta biết chính con trai mình đã c/ứu mẹ, chắc là sẽ tức đến hộc m/áu, chỉ nghĩ thôi mẹ đã thấy sảng khoái toàn thân!"

Lục Tịnh D/ao thân mật nắm tay mẹ, cười vô cùng đắc ý:

"Mẹ, con nghe nói Tiêu Thần Thiến vừa ra khỏi phòng cấp c/ứu là xuất viện ngay! Mẹ cứ đợi con gả cho Tống Trạch Khiên đi!"

"Đến lúc đó, con sẽ trút gi/ận cho mẹ!"

"Đợi mụ già đó già đến mức không cử động được nữa, con sẽ chăm sóc bà ta thật tốt! Còn đón mẹ về nhà, để mẹ sớm tối bên người thương!"

Tống Trạch Khiên như bị sét đá/nh ngang tai.

Vương Phượng Lan chính là mẹ ruột của anh ta.

Anh ta nằm mơ cũng không ngờ, người mình c/ứu lại là một cặp rắn rết muốn h/ủy ho/ại gia đình mình.

Hơn nữa, đối phương đã thành công được một nửa.

Anh ta không thể kìm nén cơn gi/ận dữ đang bùng n/ổ, dùng sức đạp tung cửa.

Cặp mẹ con đang lên kế hoạch hànhz hạz Vương Phượng Lan lập tức biến sắc.

Rồi lại vội vàng diễn nét mặt đ/au khổ, ép những giọt nước mắt giả tạo ra:

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm