Sau khi lo/ạn trong cung được dẹp yên, Hoàng đế cho phép ta và Tiêu Thừa mỗi người được cầu một ân điển. Chàng từng đỡ tên cho ta, cũng từng nắm tay ta nói rằng, sau khi đại sự thành công sẽ cầu bệ hạ ban hôn. Ngày tuyên chỉ, Hoàng đế hỏi Tiêu Thừa muốn gì trước. Chàng dập đầu nói: "Thần cầu bệ hạ xá miễn cho toàn tộc họ Thẩm, khôi phục tước vị Huyện chủ cho Thẩm cô nương." Ta nghiêng đầu nhìn chàng một cái. Thẩm cô nương là vị hôn thê cũ của chàng, cũng là người đã mở cổng thành cho phản vương trong cuộc lo/ạn. Tiêu Thừa tránh ánh mắt ta, thấp giọng nói: "Nàng ấy từng c/ứu mẫu thân thần. Thần n/ợ nàng ấy một mạng." Hoàng đế lại hỏi ta: "Còn ngươi thì sao?" Tiêu Thừa lúc này mới nhìn sang, đáy mắt thậm chí còn mang theo chút mong đợi. Ta lấy ra tờ hôn thư đã cất giữ bên mình suốt ba tháng. "Điều thần nữ c/ầu x/in, là xin bệ hạ ban tờ hôn thư này cho Thẩm Huyện chủ." Nụ cười trên mặt Tiêu Thừa cứng đờ, ta đặt tờ hôn thư xuống trước gối chàng: "Chàng n/ợ nàng ấy một mạng, ta lấy chàng đền cho nàng ấy."