Tôi cũng không viết bài văn sướt mướt nào để lấy lòng thương hại.
Tôi chỉ cầm micro, dùng tông giọng trần thuật sự thật, không chút cảm xúc lên xuống, bắt đầu nói:
"Ngày 7 tháng 6, hai mươi năm trước, mười giờ sáng, trời nắng chuyển nhiều mây, nhiệt độ ba mươi bốn độ."
Giọng tôi qua micro, truyền đi rõ ràng đến từng ngóc ngách của hội trường.
"Địa điểm, trường tiểu học Hồng Tinh, chính là ngôi trường mà cô Vương đây luôn tự hào, nơi cô đã đào tạo ra vô số học sinh ưu tú."
"Một cô bé mười tuổi, vì là người cuối cùng trong lớp đóng học phí, nên bị ph/ạt đứng giữa sân trường."
"Từ tiết học đầu tiên, đứng đến tiết thứ ba."
"Không nước uống, cũng không có chỗ che nắng."
"Mười một giờ rưỡi, một cụ già đi lại khó khăn, chống gậy, đi bộ năm cây số đường núi, mang đến cho nó hai mươi đồng học phí vừa gom góp đủ."
"Số tiền đó, là tiền cụ b/án trứng cả buổi sáng mới đổi được, có tờ chẵn tờ lẻ, ủ trong lòng ngựk vẫn còn mang theo hơi ấm."
"Lúc đó, một cơn mưa rào bất chợt đổ xuống, bên cạnh sân trường có một vũng bùn."
"Giáo viên phụ trách thu tiền, chính là cô giáo Vương Á Phân, trước mặt tất cả học sinh đi ngang qua, đã hất đổ xấp tiền lẻ đó."
Tôi dừng lại một chút, để những thông tin trong câu nói này thấm vào đầu óc của mỗi người.
"Tiền, đều rơi cả vào vũng bùn."
"Cụ già quỳ xuống đất, nhặt từng tờ một."
"Để nhặt một đồng xu lăn ra mép đường, cụ bị một chiếc xe điện mất lái đ/âm ngã."
"Chân, g/ãy rồi."
"Mà cô giáo Vương của chúng ta, đứng ngay bên cạnh, nói với chủ xe và những người vây xem rằng:"
Tôi cố ý bắt chước tông giọng của bà ta năm đó, lạnh lùng và cay nghiệt.
"Đừng quan tâm đến bà ta, đồ già ăn vạ đấy."
Không khí như đông cứng lại.
Trên gương mặt được chăm sóc kỹ lưỡng của Vương Á Phân, sắc m/áu rút sạch không còn một giọt.
Đôi môi bà ta r/un r/ẩy, tay vô thức nắm ch/ặt mép bàn, các khớp xươ/ng trắng bệch vì dùng sức.
Các phóng viên phía dưới phát đi/ên lên, tiếng màn trập vang lên liên hồi, như thể muốn ghi lại vĩnh viễn biểu cảm của bà ta lúc này.
Bà ta cuối cùng không trụ nổi nữa, đột ngột đứng dậy, giọng nói sắc nhọn và vụn vỡ.
"Cô nói dối! Ngậm m/áu phun người!"
"Chuyện từ bao nhiêu năm trước rồi! Ai còn nhớ rõ ràng như thế!"
Bà ta muốn dùng thời gian làm lá chắn, muốn đẩy mọi thứ vào miền ký ức mơ hồ.
"Có lẽ... có lẽ chỉ là hiểu lầm! Đúng, chính là hiểu lầm!"
Bà ta như vớ được cọc, tốc độ nói nhanh như chớp để biện minh cho mình.
"Cụ già lớn tuổi rồi, tự ngã cũng là chuyện bình thường! Sao có thể trách lên đầu tôi? Việc này liên quan gì đến tôi!"
Bộ dạng vội vàng phủi sạch trách nhiệm của bà ta, trái lại đã l/ột trần trái tim lạnh lùng, ích kỷ nhất của bà ta, phơi bày trước mặt tất cả mọi người.
Thật khó coi.
Tôi chỉ lạnh lùng nhìn bà ta, nhìn màn trình diễn vụng về của bà ta.
"Cô không nhớ?"
Giọng tôi không lớn, nhưng như một nhát búa nện vào tim bà ta.
"Không sao cả."
"Tôi giúp cô nhớ."
Tôi quay người lại, đối diện với tất cả ống kính trong hội trường, từng chiếc đèn flash một.
Sau đó, tôi từng chữ một, đọc lên cái tên đã hai mươi năm không xuất hiện trước mặt bà ta.
"Tôi, chính là cô bé năm đó vì không có tiền, bị cô coi thường, bị cô ph/ạt đứng."
"Tôi tên Chu Tĩnh."
Cơ thể Vương Á Phân rung lên trông thấy, như bị thứ gì đó đá/nh trúng thật mạnh.
Bà ta vịn vào bàn mới miễn cưỡng đứng vững.
Bà ta nhìn chằm chằm vào mặt tôi, đồng tử co rút dữ dội, cuối cùng, cũng chồng chập được người đàn bà mặc âu phục, ngồi ở vị trí cao kia với cô bé g/ầy gò ốm yếu trong ký ức.
"Là... là cô?"
Giọng bà ta đầy vẻ k/inh h/oàng khó tin.
"Đúng vậy, là tôi."
Tôi nhìn lại bà ta, giọng điệu bình thản như đang nói một chuyện không liên quan đến mình.
"Cô Vương, bây giờ mới nhận ra sao?"
Tôi bước lên một bước, ép sát bục phát biểu, để mọi người nhìn rõ biểu cảm của tôi.
"Tôi đứng đây hôm nay, không phải để dùng chức vụ của mình để b/áo th/ù riêng chuyện hai mươi năm trước."
"Làm thế thì hạ thấp bản thân quá."
"Tôi chỉ muốn để tất cả mọi người nhìn cho rõ, một kẻ đã quen giẫm đạp kẻ yếu xuống bùn, lại còn không chút hối cải, rốt cuộc có xứng đáng tiếp tục đứng trên bục vinh danh giáo dục này nữa hay không."
Không khí trong hội trường như bị rút cạn, ai nấy đều nín thở, chờ đợi câu tiếp theo của tôi.
Theo lý mà nói, lúc này tôi nên thừa thắng xông lên, đóng đinh bà ta vào cột nh/ục nh/ã.
Nhưng thế thì quá đơn giản.
Cũng quá rẻ rúng cho bà ta.
Thứ tôi muốn, chưa bao giờ chỉ là sự thân bại danh liệt của một mình bà ta.
Tôi cầm micro lên, giọng không lớn, nhưng đủ để mọi người nghe rõ.
"Hôm nay, chúng ta chỉ thảo luận về vấn đề cá nhân của cô Vương Á Phân."
"Nhưng thế là chưa đủ."
Tôi quay sang phía ghế của tổ giám sát, ánh mắt lướt qua những gương mặt đang ngồi không yên.
"Tôi đề nghị, buổi điều trần tạm dừng tại đây."
"Nhưng việc kiểm tra, bắt buộc phải tiếp tục."