Cô bạn gái quen qua mạng ba năm của tôi, thực chất chỉ là một nhân vật ảo chỉ biết gửi tin nhắn thoại. Tôi dạy cô ấy vận hành công pháp trong trò chơi “Tu Tiên Mô Phỏng”, ngày nào cô ấy cũng ngọt ngào gọi tôi là chồng trên WeChat. Cho đến ba ngày trước, người phụ nữ ấy đã x/é toạc hư không theo đường dây mạng, vung một ki/ếm ch/ém nát lò luyện đan đang giam giữ tôi. Chỉ vì tôi đã gửi cho cô ấy một tin nhắn cầu c/ứu qua chiếc đồng hồ điện tử m/ua ở sạp hàng vỉa hè: “Vợ ơi, có người b/ắt n/ạt anh.” Còn bây giờ, chân của tông chủ chính đạo đang giẫm mạnh lên mặt tôi, ba cái xươ/ng sườn của tôi đã g/ãy, sắp bị ném vào biển lửa như một dược liệu bỏ đi. Sống hay ch*t, tất cả đều trông chờ vào việc chiếc đồng hồ điện tử rá/ch nát kia còn pin hay không.