Lúc đó tôi còn thấy xót vì anh vất vả, hầm canh gà mang đến dưới tòa nhà của căn cứ, đợi anh suốt ba tiếng đồng hồ.
Hóa ra, anh đang đi ngắm biển với một người phụ nữ khác.
Tôi nghiến răng, tiếp tục lướt xuống dưới.
【Thanh Đường quá đ/ộc lập. Cô ấy như một cái cây, luôn lý trí, luôn kiên cường, gặp bất cứ chuyện gì cũng có thể tự mình gánh vác.】
【Nhưng Vãn Vãn thì khác, cô ấy như một đóa tơ hồng, sợ bóng tối, sợ sấm sét, sợ cô đơn.】
【Mỗi lần nhìn thấy ánh mắt đỏ hoe của Vãn Vãn nhìn mình, tim tôi như bị ai đó bóp nghẹt.】
【Không có tôi, Thanh Đường vẫn là nữ kiểm soát viên trưởng tỏa sáng rực rỡ.】
【Nhưng không có tôi, Vãn Vãn sẽ ch*t mất.】
Dạ dày tôi cuộn lên từng đợt, cảm giác buồn nôn dữ dội trào lên tận cổ họng.
Tôi lấy tay che miệng, nước mắt không báo trước rơi lã chã xuống màn hình, làm nhòe đi những dòng chữ chói mắt kia.
Cố Dữ Bạch đối xử tốt với tôi, cả Cục Hàng không dân dụng ai cũng biết.
Anh sẽ đợi tôi dưới đài kiểm soát vào lúc tôi tan ca đêm, không bao giờ quên mang theo sữa đậu nành và quẩy nóng hổi.
Khi tôi đ/au bụng quằn quại trong kỳ kinh nguyệt, anh sẽ hủy buổi tiệc với lãnh đạo để ở nhà xoa bụng cho tôi suốt cả đêm.
Anh thậm chí vì tôi mà từ bỏ cơ hội chuyển sang bay các đường bay quốc tế bằng máy bay thân rộng, chỉ để mỗi tối có thể cùng tôi ăn một bữa cơm.
Tôi từng nghĩ mình là người phụ nữ hạnh phúc nhất thế giới.
Nhưng giờ đây, những cái gọi là "tốt" đó, dưới sự phản chiếu của cuốn ghi chú, đã trở thành một trò cười khổng lồ.
【Hôm nay đã m/ua nhẫn kim cương cho Thanh Đường, cầu hôn thành công rồi. Cô ấy cười rất hạnh phúc.】
【Thế nhưng sau khi biết tin, Vãn Vãn đã nh/ốt mình trong phòng tắm và c/ắt cổ tay.】
【Nhìn m/áu trong bồn tắm, tôi như phát đi/ên ôm cô ấy chạy đến b/ệnh viện.】
【Trên giường b/ệnh, cô ấy nắm lấy tay tôi, hỏi tôi có thể không kết hôn được không.】
【Tôi không nói gì, chỉ thu lại những sợi tóc rụng của cô ấy, tết thành chiếc nút thắt đồng tâm này.】
【Tôi nói với cô ấy, chỉ cần giữ chiếc nút thắt này, tôi sẽ mãi mãi đồng tâm với cô ấy.】
Tầm mắt tôi nhòe đi, không còn nhìn rõ chữ trên màn hình được nữa.
Ngày Giang Vãn c/ắt cổ tay, Cố Dữ Bạch quả thực không ở bên cạnh tôi.
Anh nói bà ngoại anh đột ngột ngất xỉu, anh đang ở b/ệnh viện túc trực.
Lúc đó tôi sốt sắng định bắt xe đến đó, nhưng anh lại dịu dàng dỗ dành tôi qua điện thoại, bảo rằng người già đã ngủ rồi, đừng làm phiền họ.
Mà Giang Vãn, cô gái nhỏ luôn lẽo đẽo theo sau tôi, miệng luôn gọi "chị Thanh Đường" không ngớt.
Cô gái mà năm cấp ba bị đám l/ưu ma/nh chặn ở đầu ngõ, tôi đã liều mạng đỡ cho cô ta một nhát d/ao, đến tận bây giờ sau lưng vẫn còn vết s/ẹo.
Cô gái vì mắc b/ệnh trầm cảm nặng mà tôi đã đón về nhà chăm sóc suốt hai năm trời, giúp cô ta tìm việc, nhờ vả qu/an h/ệ để cô ta vào hãng hàng không làm tiếp viên.
Cô ta lại lén lút sau lưng tôi, dùng việc c/ắt cổ tay để ép vị hôn phu của tôi hủy hôn.
Còn vị hôn phu của tôi, đã nhận lấy tóc của cô ta và hứa hẹn lời thề đồng tâm.
Ngoài cửa truyền đến tiếng bước chân và tiếng cười nói quen thuộc.
Tôi gi/ật mình tỉnh lại, nhanh chóng nhét điện thoại và chiếc nút thắt đồng tâm vào ngăn bí mật, khôi phục chiếc vali về nguyên trạng.
Giây tiếp theo, cửa phòng nghỉ bị đẩy ra.
Cố Dữ Bạch mặc bộ đồng phục cơ trưởng chỉnh tề, sải bước đi vào.
Nhìn thấy tôi, trong mắt anh thoáng qua tia ngạc nhiên, anh bước tới ôm ch/ặt lấy tôi vào lòng.
"Thanh Đường, lúc nãy sợ lắm phải không? Xin lỗi, để em lo lắng rồi."
Cằm anh tựa lên đỉnh đầu tôi, trong giọng nói đầy sự nhẹ nhõm và tình cảm của người vừa thoát nạn.
Nếu là mười phút trước, tôi chắc chắn sẽ ôm lại anh, vùi đầu vào ngựk anh mà khóc một trận.
Nhưng bây giờ, tôi chỉ thấy mùi hương trên người anh thật đáng buồn nôn.
Đó là mùi nước hoa hoa cúc La Mã nhàn nhạt.
Là món quà sinh nhật tuổi hai mươi tôi tặng cho Giang Vãn, mùi hương mà cô ta thích nhất.
Chương 3
Tôi đứng cứng đờ trong lòng anh, hai tay buông thõng bên người, không đáp lại cái ôm của anh.
Cố Dữ Bạch nhận ra sự bất thường của tôi, hơi nới lỏng vòng tay, cúi đầu nhìn mặt tôi.
"Sao vậy? Có phải lúc chỉ huy vừa nãy căng thẳng quá nên sắc mặt mới tệ thế này không?"
Bàn tay ấm áp của anh vuốt ve má tôi, trong ánh mắt tràn đầy vẻ xót xa không thể giấu.
Tôi nhìn gương mặt đã quá đỗi quen thuộc đến tận xươ/ng tủy này, đột nhiên cảm thấy anh thật xa lạ, xa lạ như một con quái vật có kỹ năng diễn xuất điêu luyện.
"Không có gì, chỉ là quá mệt thôi."
Tôi quay mặt đi, tránh bàn tay anh, giọng điệu bình tĩnh đến mức chính tôi cũng thấy ngạc nhiên.
Anh khựng lại, tay cứng đờ giữa không trung, sau đó cười bất lực.
"Tại anh, tình huống vừa nãy làm em h/oảng s/ợ rồi. Đi thôi, về nhà, anh làm món sườn xào chua ngọt em thích nhất để trấn kinh."
Anh tự nhiên nắm lấy tay tôi, quay người xách chiếc vali bay đó lên.
Tôi nhìn theo bóng lưng anh, móng tay bấm sâu vào lòng bàn tay, dùng nỗi đ/au để đ/è nén sự thôi thúc muốn hét lên.
Về đến nhà, khoảnh khắc đẩy cửa ra, pháo hoa giấy n/ổ bung trên đỉnh đầu.
"Surprise! Chúc mừng cơ trưởng anh hùng và kiểm soát viên trưởng của chúng ta đã bình an trở về!"
Giang Vãn mặc một chiếc váy liền thân màu trắng, tay cầm ống pháo hoa, đứng ở huyền quan cười tươi như hoa.
Cô ta vẫn yếu đuối như vậy, sắc mặt tái nhợt vì quanh năm không thấy ánh mặt trời, đôi mắt ươn ướt như chú nai con bị h/oảng s/ợ.
"Chị Thanh Đường, anh Dữ Bạch, màn phối hợp của hai người ở đài kiểm soát và sóng vô tuyến lúc nãy thật sự quá ngầu! Cả mạng xã hội đang chia sẻ bản ghi âm của hai người đấy!"