Tôi chẳng buồn quan tâm đến ông ta nữa.
Tôi cúi xuống, chỉnh lại quần áo cho Hân Hân.
"Hân Hân, chúng ta về nhà thôi."
Tôi nắm lấy tay con bé, chuẩn bị rời khỏi nơi này.
Đến cửa, Vương Khiết đột nhiên đuổi theo. Ả hạ thấp giọng, thì thầm bên tai tôi:
"Mẹ của Chu Hân Nhiên, cô cũng được đấy."
"Cô tưởng mình thắng rồi sao?"
"Cứ chờ mà xem."
"Tôi sẽ 'chăm sóc thật tốt' cho con gái cô ở trong lớp."
"Tôi sẽ cho tất cả mọi người biết."
"Nó là một đứa trẻ hư, tay chân không sạch sẽ lại còn hay nói dối."
"Cô h/ủy ho/ại tôi, tôi sẽ h/ủy ho/ại nó."
Tôi dừng bước, quay lại nhìn chằm chằm ả. Trên mặt ả hiện lên một nụ cười vặn vẹo.
Trên đường về nhà, Hân Hân im lặng suốt. Bàn tay nhỏ bé của con bé nắm ch/ặt lấy vạt áo tôi, không nói một lời. Tôi biết, những chuyện xảy ra hôm nay đã khiến con bé sợ hãi.
Về đến nhà, tôi rót cho Hân Hân một cốc nước ấm, để con bé ngồi trên sofa.
"Hân Hân, chuyện hôm nay con không làm gì sai cả."
"Con chỉ nói sự thật thôi."
"Nói sự thật là điều dũng cảm nhất trên đời này."
Tôi nhìn vào mắt con bé: "Mẹ tin con."
"Dù có chuyện gì xảy ra, mẹ cũng sẽ bảo vệ con."
Đôi mắt Hân Hân lại đỏ hoe. Con bé nhào vào lòng tôi, khóc nức nở, bao nhiêu uất ức và sợ hãi đều trút ra hết. Tôi vỗ về tấm lưng con bé, lòng đ/au như c/ắt.
Đúng lúc đó, điện thoại tôi rung lên liên hồi. Tôi cầm máy lên. Trên màn hình là tin nhắn của nhóm phụ huynh, đã hơn 99+ thông báo.
Tôi bấm vào. Tim thắt lại.
Vương Khiết đã gửi một đoạn dài trong nhóm:
"Các vị phụ huynh, tôi rất đ/au lòng khi phải thông báo một việc."
"Tiền quỹ lớp học kỳ này của chúng ta đã bị mất vào chiều qua."
"Hân Nhiên với tư cách là cán bộ đời sống, phải chịu một phần trách nhiệm."
"Tôi vốn định xử lý nội bộ kín đáo, dù sao trẻ con vẫn còn nhỏ, cần bảo vệ lòng tự trọng của con."
"Nhưng mẹ của Hân Nhiên hôm nay đến trường với thái độ rất cứng rắn."
"Khăng khăng đòi báo cảnh sát, làm mọi chuyện ầm ĩ lên."
"Giờ cảnh sát đã can thiệp, với tư cách là giáo viên chủ nhiệm, tôi cảm thấy rất đ/au lòng và bất lực."
"Mong rằng chuyện này không ảnh hưởng đến bầu không khí chung của lớp."
"Cũng mong mọi người có cái nhìn lý trí."
Thật là một màn đảo trắng thay đen! Một màn vừa ăn cư/ớp vừa la làng!
Ả tự biến mình thành nạn nhân, còn tôi và Hân Hân trở thành tội nhân.
Ngay lập tức, nhóm chat bùng n/ổ. Những phụ huynh vốn hay nịnh nọt Vương Khiết liền nhảy ra:
Phụ huynh A: "Trời ơi! Sáu nghìn tệ! Sao lại mất được?"
Phụ huynh B: "Vương lão sư vất vả rồi! Loại phụ huynh này thật không thể hiểu nổi!"
Phụ huynh C: "Đúng vậy, con cái làm sai thì phụ huynh phải chịu trách nhiệm chứ."
"Báo cảnh sát cái gì cơ chứ, làm thế thì con cái sau này còn mặt mũi nào ở trường?"
Phụ huynh A: "@Mẹ của Chu Hân Nhiên, cô ra đây nói gì đi chứ!"
"Không phải là nên dạy dỗ lại con cái nhà mình sao?"
Dư luận lập tức chĩa mũi dùi vào tôi. Mục đích của Vương Khiết đã đạt được. Ả muốn cô lập chúng tôi, muốn dùng dư luận để đ/è bẹp chúng tôi.
Nhìn những lời buộc tội không phân biệt đúng sai ấy, tôi run lên vì gi/ận dữ. Tôi suýt chút nữa đã mất bình tĩnh mà ch/ửi lại trong nhóm, nhưng tôi đã nhịn.
Tôi tắt màn hình, hít sâu một hơi. Tranh cãi với một đám người đang bị kích động là vô nghĩa. Làm thế chỉ trúng kế của Vương Khiết.
Gi/ận dữ không giải quyết được vấn đề, chỉ có bình tĩnh mới làm được.
Tôi vào phòng làm việc, đóng cửa lại. Trải một tờ giấy trắng, cầm bút lên. Đầu óc tôi chưa bao giờ tỉnh táo đến thế.
Tại sao Vương Khiết dám làm vậy? Thứ nhất, ả tin chắc không ai biết tiền đi đâu. Thứ hai, ả tin chắc camera đã hỏng, không có bằng chứng. Thứ ba, ả lợi dụng danh phận giáo viên để chiếm thế thượng phong về dư luận.
Ả tưởng mình làm việc không kẽ hở, nhưng ả đã quên mất: Con người sẽ để lại dấu vết, và tiền bạc cũng vậy.
Tôi cần một kế hoạch. Kế hoạch của tôi gồm hai bước. Bước một: Tìm đồng minh. Tôi không thể chiến đấu một mình. Trong nhóm phụ huynh chắc chắn vẫn còn người tỉnh táo. Bước hai: Tìm bằng chứng. Vì bằng chứng ở trường đã bị ả tiêu hủy, tôi sẽ tìm từ bên ngoài.
Sáu nghìn tệ đó, ả dùng làm gì? Một giáo viên bình thường đột nhiên có một khoản tiền bất chính, ả sẽ tiêu thế nào?
Một ý nghĩ lóe lên trong đầu tôi. Tôi mở danh bạ, tìm số của một người: Mẹ của Lý Manh. Lý Manh là bạn thân của Hân Hân. Mẹ con bé là người rất thấu tình đạt lý, quan trọng nhất là bà ấy rất cẩn thận và cũng rất... hóng chuyện.
Tôi bấm nút gọi. Chuông reo vài tiếng rồi có người bắt máy.
"Alo, mẹ của Hân Nhiên à?"
"Mẹ của Manh, là tôi đây."
"Có chút chuyện muốn hỏi thăm cô."
"Mẹ Hân Nhiên, cuối cùng cô cũng liên lạc với tôi."
Giọng mẹ của Lý Manh ở đầu dây bên kia hạ rất thấp:
"Trong nhóm đang cãi nhau ầm ĩ rồi, Vương Khiết thật không ra làm sao cả!"
Lòng tôi ấm lại. Tôi đã tìm đúng người rồi.
"Cô tin tôi sao?"
"Tôi đương nhiên tin cô!"
"Con gái tôi đã nói với tôi rồi."
"Chiều qua nó tận mắt nhìn thấy Hân Nhiên đặt một túi giấy da bò lên bàn của Vương Khiết!"
"Manh Manh cũng nhìn thấy sao?"