Đến đây mọi chuyện đã kết thúc viên mãn, tôi không định làm gì thêm với họ nữa, bởi vì quả báo của họ vẫn còn ở phía sau.
Nghe nói sau khi Lưu Lịch về nhà, cậu ta đã bị mẹ m/ắng cho một trận tơi bời, bắt cậu ta phải đi c/ầu x/in Uông Văn tha thứ.
Uông Văn tất nhiên sẽ không tha thứ cho cậu ta, nhưng đó cũng không phải chuyện tôi cần quan tâm nữa, đó là văn học "truy thê hỏa táng tràng" (đàn ông theo đuổi lại vợ cũ) của riêng họ.
Còn về phần Triệu Nam Nam, mẹ của Lưu Lịch cũng sẽ không tha cho cô ta.
Vì sự chen chân của Triệu Nam Nam mà Lưu Lịch chia tay với Uông Văn, nhà họ Lưu cũng bị mất mặt trầm trọng, bà mẹ Lưu vốn coi trọng thể diện đã tức đến mức huyết áp tăng cao.
Triệu Nam Nam vẫn chưa tốt nghiệp đại học, với sự "giúp sức" đẩy thuyền từ phía mẹ Lưu, chắc hẳn cả đời này cô ta đừng hòng tìm được một công việc tử tế.
Còn về phần tôi, tôi vẫn còn người cần phải dỗ dành.
Hôm nay sự chú ý của tôi đều đặt cả vào Triệu Nam Nam, điều này khiến Tống Bách Niên rất không vui.
Vì vậy tôi chỉ còn cách b/ắt c/óc anh ấy một lần nữa.
Vì anh ấy sợ bóng tối, nên đèn cũng tắt luôn đi vậy.