Bố mẹ tôi đều là chủ nhiệm khối của một trường trung học trọng điểm, họ tôn thờ triết lý "điểm số đổi lấy miếng ăn".
Trong thời gian phong tỏa tập huấn, mỗi buổi trưa họ đều gửi một bài toán Olympic vào nhóm chat.
"Giải ra đáp án chính là mật khẩu thanh toán của thẻ cơm, ai tính ra trước thì ăn trước."
Để có được một bữa cơm nóng, tôi đã viết hết hơn chục cuốn nháp, lần nào tính ra đáp án cũng cắm đầu chạy đến nhà ăn quẹt thẻ, nhưng máy móc luôn kêu bíp bíp báo động.
"Số dư không đủ, mật khẩu đã được sử dụng."
Tôi cứ ngỡ anh trai sinh đôi của mình nhanh trí hơn, nên chỉ biết lặng lẽ nuốt nước miếng.
Cho đến khi tôi bị hạ đường huyết đến mức sốc, phải nhờ bạn học khiêng vào phòng y tế.
Vừa vào cửa, tôi đã thấy anh trai đang ôm chai glucose uống ừng ực.
Anh ấy trợn mắt nhìn tôi, vành mắt đỏ hoe: "Tính nhanh thì giỏi lắm sao? Ngày nào cũng quẹt sạch tiền trong thẻ cơm, cô muốn ép tôi phải thôi học à!"
Tôi ngẩn người trên giường b/ệnh.
Tôi còn chưa từng ngửi thấy mùi thức ăn của nhà ăn nữa là.
Số tiền trong thẻ cơm đó, rốt cuộc là ai đã quẹt mất?
Trong phòng y tế, anh trai Thẩm Tri Hành chằm chằm nhìn tôi, chai glucose trong tay gần như bị anh ấy bóp méo.
Tôi cũng nhìn anh ấy.
Chúng tôi là anh em sinh đôi, từ nhỏ đã bị bố mẹ đem ra so sánh.
Anh ấy giành được giải tỉnh ở cuộc thi toán nhiều hơn tôi một lần, tôi liền phải làm thêm hai đề kiểm tra.
Bài văn tiếng Anh của tôi cao hơn anh ấy ba điểm, anh ấy liền bị bố ph/ạt đứng đến tận rạng sáng.
Bố mẹ luôn nói: "Hai đứa sinh ra trong nhà này thì đừng hòng mơ đến chuyện nhàn hạ. Con nhà người ta có thể sống buông thả, còn các con thì không."
Trước đây tôi còn tưởng đó là vì họ đặt kỳ vọng cao vào chúng tôi.
Cho đến tận bây giờ, khi tôi đang nằm trên giường b/ệnh, còn anh trai ngồi trên ghế xếp, bụng cả hai đứa cùng kêu lên một lúc.
Anh trai sững người trước.
Tôi cũng sững người.
Giáo viên y tế nhíu mày hỏi: "Hai đứa trưa nay đều không ăn gì sao?"
Giọng anh trai khàn đặc: "Em cứ tưởng cơm bị nó ăn hết rồi."
Tôi chống tay ngồi dậy: "Em còn tưởng là anh quẹt mất."
Lời vừa dứt, phòng y tế lặng ngắt như tờ suốt mấy giây.
Đôi mắt anh trai đỏ dần lên.
Anh ấy lấy từ trong túi ra một xấp giấy nháp nhăn nhúm, trên đó toàn là những công thức bị gạch dở dang.
Tôi cũng lục trong cặp sách ra xấp giấy của mình.
Các góc giấy đã mòn vẹt, đầu ngón tay vẫn còn dính bụi chì.
Cả hai đứa chúng tôi đều không nói dối.
Thế nhưng thẻ cơm ngày nào cũng bị quẹt sạch.
Sắc mặt giáo viên y tế thay đổi, cô cầm điện thoại lên nói: "Bố mẹ các em đâu? Trẻ con thế này không được, phải gọi phụ huynh đến ngay."
Tôi và anh trai đồng loạt cúi đầu.
Bố mẹ đang ở ngay trong trường này.
Một người quản lý khối 12 ban Tự nhiên, một người quản lý khối 12 ban Xã hội.
Nhưng họ là những người khó gặp nhất trên đời.
Giáo viên y tế gọi cho mẹ, lần đầu không ai bắt máy, lần thứ hai thì bị cúp ngang.
Năm phút sau, trong nhóm chat gia đình hiện lên một tin nhắn thoại.
Giọng mẹ vừa lạnh lùng vừa vội vã.
"Mẹ đang họp động viên học sinh giỏi, đừng lấy mấy cái b/ệnh vặt như hạ đường huyết ra làm phiền mẹ."
Bố tiếp lời ngay sau đó.
"Thẻ cơm chẳng phải ngày nào cũng nạp sao? Tự mình tính không ra thì nhịn một bữa, coi như luyện tập khả năng chịu áp lực."
Anh trai đột nhiên bật cười.
Tiếng cười đó còn khó nghe hơn cả tiếng khóc.
Tôi nhìn chằm chằm vào màn hình, hốc mắt nóng ran.
Từ nhỏ đến lớn, điều họ thích nói nhất chính là khả năng chịu áp lực.
Năm lớp hai, vì bị sốt mà tôi chỉ đứng thứ hai trong lớp, mẹ đã đổ sạch bữa tối của tôi vào thùng rác.
"N/ão bộ không tốt thì đừng lãng phí lương thực vào cơ thể làm gì."
Thời cấp hai, anh trai làm sai bài thi thử cuộc thi toán, bố nh/ốt anh ấy trong phòng làm việc, bắt anh ấy chép lại đề sai đến mức ngón tay chuột rút.
Sau này chúng tôi không dám kêu đ/au, cũng không dám kêu đói.
Vì có kêu cũng vô ích.
Trong mắt bố mẹ, con cái chỉ có hai trạng thái.
Hữu dụng, và chưa đủ hữu dụng.
Giáo viên y tế không đành lòng, nhét cho mỗi đứa một chiếc bánh quy nhỏ.
Anh trai không nhận.
Tôi cũng không dám nhận.
Phản xạ có điều kiện đó thật đ/áng s/ợ.
Bố mẹ không cho phép chúng tôi ăn "thực phẩm nằm ngoài kế hoạch".
Họ nói đồ ăn bên ngoài sẽ làm đường huyết d/ao động, ảnh hưởng đến tư duy.
Thế nhưng cái gọi là thực phẩm trong kế hoạch, chúng tôi cũng chưa từng thực sự được ăn một bữa tử tế.
Giáo viên y tế thở dài: "Ăn đi, có chuyện gì cô chịu trách nhiệm."
Lúc này tôi mới nhận lấy chiếc bánh, khi cắn miếng đầu tiên, nước mắt suýt chút nữa rơi xuống.
Không phải vì ngon.
Mà vì tôi chợt nhận ra, đã rất lâu rồi tôi không được ăn uống như một con người bình thường.
Trước giờ tan học buổi chiều, mẹ cuối cùng cũng đến phòng y tế.
Bà mặc bộ vest được ủi phẳng phiu, trên ngựk còn cài tấm thẻ "Cá nhân tiên tiến trong đợt cao điểm lớp 12".
Vừa vào cửa, bà nhìn giáo viên y tế trước.
"Đứa trẻ lại làm quá lên phải không? Học sinh bây giờ tâm lý yếu ớt, gặp chút khó khăn là muốn trốn tránh."
Giáo viên y tế đưa tờ kết quả kiểm tra qua.
"Cả hai đứa trẻ đều có phản ứng đói rõ rệt, cứ tiếp tục thế này sẽ xảy ra chuyện đấy."
Mẹ liếc nhìn một cái, lông mày nhíu ch/ặt hơn.
Bà không hề hỏi chúng tôi có thấy khó chịu không.
Bà chỉ nói: "Đề ngày mai mẹ sẽ giảm độ khó xuống một chút. Hai đứa đừng diễn nữa, mất mặt lắm."
Anh trai đột ngột đứng dậy.
"Mẹ, thẻ cơm thực sự bị người khác quẹt mất rồi!"
Sắc mặt mẹ trầm xuống.