Cô ta ôm con, hướng về phía ống kính c/ầu x/in tha thứ:

"Tôi sai rồi... tôi thực sự sai rồi... mọi người đừng ch/ửi nữa..."

Không ai nghe cả.

Bình luận chạy liên tục, toàn là những lời m/ắng nhiếc.

Tôi tắt livestream.

Ngày hôm sau, từ khóa liên quan vẫn treo trên hot search suốt nửa ngày.

"Mẹ đơn thân tung tin đồn thất thiệt về chủ nhà bị vạch trần."

"Vì 1 hào 7 mà đuổi đi khách hàng lớn tiêu bốn nghìn ba."

"Mười bảy vạn tiền sửa sang đổ sông đổ bể."

Phần bình luận toàn là những lời ch/ửi bới cô ta.

Tôi đang lướt điện thoại thì chuông cửa vang lên.

Mở cửa ra, là cô ta.

Cô ta không dẫn theo con, đứng một mình trước cửa, đôi mắt sưng húp như quả óc chó.

Thấy tôi, cô ta quỳ sụp xuống ngay lập tức.

"Cô Lâm, tôi c/ầu x/in cô..."

Tôi không nhúc nhích.

Cô ta quỳ trên mặt đất, dập đầu.

Bộp. Bộp. Bộp.

Giống hệt ba ngày trước.

"Tôi sai rồi, tôi thực sự biết lỗi rồi. Cô tha cho tôi một lần được không? Tiệm của tôi không còn, tiền cũng hết, trên mạng toàn là người ch/ửi rủa tôi, tôi không sống nổi nữa rồi..."

Tôi nhìn cô ta dập đầu.

Một cái, hai cái, ba cái.

"Cô biết mình sai ở đâu không?"

Cô ta ngẩng đầu lên, sững người.

"Tôi... tôi không nên m/ắng cô..."

"Còn gì nữa không?"

Cô ta suy nghĩ một chút.

"Tôi không nên tung tin đồn nhảm trên mạng..."

"Còn gì nữa không?"

Cô ta suy nghĩ rất lâu, nhưng không nghĩ ra được gì thêm.

Tôi thở dài.

"Cô sai ở chỗ chuyên đi b/ắt n/ạt người khác."

Cô ta ngẩn người.

"Tiệm bánh bên cạnh, bị cô ép phải rời đi. Các hộ kinh doanh cả tầng này, bị cô dọa nạt suốt một năm trời. Cô gái nhỏ đó, bị cô ch/ửi bới đến mức phải đóng cửa tiệm."

Tôi nhìn thẳng vào mắt cô ta.

"Cô không chỉ sai với tôi. Cô sai với tất cả mọi người."

Cô ta há miệng, không nói được lời nào.

Tôi lùi lại một bước.

"Tôi sẽ không tha thứ cho cô."

Nước mắt cô ta lại rơi xuống.

"Vậy tôi phải làm sao đây? Tiệm không còn, tiền không còn, trên mạng toàn là người ch/ửi, con trai tôi phải làm sao bây giờ..."

Tôi nhìn cô ta.

Nhớ lại buổi chiều năm ngoái.

Cô ta nói: "Tôi một mình nuôi con không dễ dàng gì".

Lúc đó tôi đã tin.

Bây giờ cô ta lại nói câu đó.

Tôi không tin nữa.

"Con trai cô tám tuổi rồi."

Cô ta sững sờ.

"Thằng bé không phải là đạo cụ."

Tôi đóng cửa lại.

Ngoài cửa truyền đến tiếng khóc của cô ta, kéo dài rất lâu.

Tôi không mở cửa.

Một tuần sau, tôi đi ngang qua trung tâm thương mại.

Tiệm bánh đó đã dọn sạch, trước cửa dán biển "Cho thuê mặt bằng".

Tiệm nhỏ bên cạnh đã mở cửa trở lại, trước cửa đặt những lẵng hoa.

Cô gái trẻ đó đứng trước cửa, nhìn thấy tôi thì sững lại một chút.

Sau đó cô ấy mỉm cười.

"Chị ơi, vào ngồi chơi không?"

Tôi bước vào.

Tiệm được sửa sang rất đơn giản, nhưng vô cùng sạch sẽ.

Cô ấy c/ắt cho tôi một miếng Tiramisu.

"Nếm thử xem, em tự làm đấy."

Tôi ăn một miếng.

Rất ngon.

Ngon hơn tiệm kia nhiều.

Cô ấy nhìn tôi, đột nhiên hỏi: "Chị ơi, chị là con gái của chủ nhà phải không?"

Tôi gật đầu.

Cô ấy im lặng một hồi.

"Cảm ơn chị."

"Cảm ơn vì điều gì?"

Cô ấy cười cười, không nói gì.

Tôi ăn hết miếng bánh, đứng dậy định rời đi.

Cô ấy gọi tôi lại.

"Chị ơi, cô ta từng đến tìm em."

Tôi dừng bước.

"Cô ta quỳ trước cửa tiệm em, khóc lóc c/ầu x/in em tha thứ. Bảo rằng cô ta biết lỗi rồi, bảo rằng sau này sẽ không bao giờ b/ắt n/ạt người khác nữa."

Tôi nhìn cô ấy.

"Em tha thứ cho cô ta rồi à?"

Cô ấy suy nghĩ một chút.

"Chưa tha thứ."

"Tại sao?"

Cô ấy mỉm cười.

"Điều cô ta c/ầu x/in không phải là sự tha thứ của em, mà là để bản thân cô ta cảm thấy dễ chịu hơn thôi."

Tôi nhìn vào mắt cô ấy.

Cô gái nhỏ mới ngoài hai mươi, còn thấu hiểu sự đời hơn cả tôi.

Tôi gật đầu, đẩy cửa bước ra ngoài.

Bước ra khỏi tiệm, điện thoại rung lên.

Là tin nhắn của Tiểu Lộc gửi đến.

"Người đàn bà đó lại đang livestream rồi!"

Tôi sững người, bấm vào xem.

Trong khung hình, cô ta ngồi trong một căn phòng thuê tồi tàn, hướng vào ống kính mà khóc lóc.

Phía sau lưng là chiếc ghế sofa cũ nát, trên tường còn dán băng dính.

"Các vị cư dân mạng, tôi sai rồi, tôi thực sự biết lỗi rồi. Tiệm không còn, tiền không còn, tôi chẳng còn gì cả. Tôi chỉ c/ầu x/in mọi người cho tôi một con đường sống..."

Bình luận chạy liên tục.

"Đừng diễn nữa."

"Lại là bài này à."

"Con trai cô ta lại xuất hiện rồi."

Ống kính chuyển hướng, con trai cô ta ngồi bên cạnh, gương mặt ngơ ngác.

Cô ta ôm lấy thằng bé mà khóc.

Trong phần bình luận bắt đầu có người mềm lòng.

"Đứa trẻ cũng đáng thương thật..."

"Hay là quyên góp cho cô ta một chút?"

Tôi nhìn màn hình, đột nhiên chú ý đến một chi tiết.

Trên bức tường phía sau lưng cô ta, có dán một bức ảnh.

Trong ảnh là cô ta chụp chung với một người phụ nữ khác, bối cảnh là một tiệm bánh được sửa sang rất đẹp-- không phải Man Điềm Thủ Tác, mà là một tiệm khác tôi chưa từng thấy qua.

Tôi phóng to ảnh chụp màn hình, nhìn kỹ lại.

Người phụ nữ đó, trông hơi quen quen.

Tôi suy nghĩ vài giây, đột nhiên nhớ ra.

Đó là chủ tiệm cũ của tiệm bánh ngọt nhỏ bên cạnh, cô gái từng bị cô ta ép phải rời đi.

Tôi sững người.

Hai người họ quen nhau sao?

Tôi gửi ảnh chụp màn hình cho Tiểu Lộc.

Tiểu Lộc trả lời ngay lập tức: "Em đi tra ngay đây."

Mười phút sau, Tiểu Lộc gửi cho tôi một loạt ảnh chụp màn hình và thông tin.

Hóa ra, cô gái nhỏ từng bị cô ta ép đi đó chính là đối tác cũ của cô ta.

Hai người từng cùng nhau mở tiệm, sau đó xảy ra mâu thuẫn, cô ta tách ra làm riêng rồi đến trung tâm thương mại của chúng tôi. Cô gái kia sau đó cũng mở tiệm cùng tầng, cô ta liền đi khắp nơi nói người ta ăn cắp công thức, cư/ớp khách của mình, ép người ta phải rời đi bằng được.

Tôi nhìn chằm chằm vào những thông tin đó rất lâu.

Thì ra ngay từ đầu, chẳng có cuộc "cạnh tranh cùng ngành" nào cả.

Đó là mối th/ù cũ.

Là tư th/ù cá nhân.

Là sau khi cô ta ép người ta rời đi, vẫn chưa chịu buông tha, còn muốn dồn họ vào đường cùng.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm