Từ đó về sau, mẹ không bao giờ nhắc đến bố trước mặt tôi nữa.

Bà dùng sức mạnh của người h/ận cả thế giới để làm việc ki/ếm tiền, một ngày làm tận 3 công việc.

3 giờ rưỡi sáng, bà thức dậy đi phụ b/án đồ ăn sáng;

8 giờ sáng đến 6 giờ tối, bà đi làm giúp việc gia đình;

7 giờ tối đến 12 giờ đêm, bà còn nhận thêm công việc dọn dẹp ở rạp chiếu phim.

Đi làm thuê không phải điều khiến bà lo lắng nhất, điều bà lo nhất chính là chuyện học hành của tôi.

Khi đến thành phố này, để giải quyết vấn đề đi học của tôi, mẹ đã chạy đôn chạy đáo khắp các trường trung học, cuối cùng cũng nghe ngóng được ngôi trường tốt nhất thành phố.

Trường tốt nhất đồng nghĩa với đội ngũ giáo viên tốt nhất, nhưng cũng đồng nghĩa với yêu cầu đối với học sinh cực kỳ cao.

Thành tích của tôi ở trường trung học thị trấn luôn đứng đầu, nhưng khi mang ra thành phố thì lại chẳng thấm vào đâu.

Mẹ không có tài nguyên, không có mối qu/an h/ệ, muốn đưa tôi vào ngôi trường này, bà chỉ có thể dựa vào chính mình.

Ngày nào bà cũng chạy đến văn phòng hiệu trưởng, giúp họ dọn dẹp văn phòng, vô số lần bị đuổi đi, bà vẫn như kẻ không biết đ/au, không biết nhục, lại mặt dày mày dạn đến c/ầu x/in người ta.

Nhưng chỉ như vậy thì không thể làm lay động hiệu trưởng được.

Biết bao đứa trẻ có gia thế, có mối qu/an h/ệ đang xếp hàng chờ đợi.

Cho đến khi mẹ vô tình nghe được một nhân viên vệ sinh trong trường tiết lộ, mẹ già của hiệu trưởng đang bị b/ệnh nằm viện.

Mẹ chủ động đến b/ệnh viện chăm sóc mẹ hiệu trưởng, bưng bô đổ tiểu, còn chu đáo và tận tâm hơn cả người thân của cụ.

Khi cụ xuất viện, cụ đã nhắn nhủ với hiệu trưởng: “Phải giúp Tú Cầm.”

Tú Cầm chính là mẹ tôi.

Hiệu trưởng là một người con hiếu thảo, thế là tôi được sắp xếp vào học tại ngôi trường này.

Tôi biết cơ hội này không dễ dàng gì, những đứa trẻ khác cùng lắm là nỗ lực học tập, còn tôi thì học bằng cả mạng sống.

Có người mẹ như thế nào thì sẽ có đứa con gái như thế ấy.

Mẹ làm việc b/án mạng, con gái học hành b/án mạng.

5.

Tôi trở về nhà với tâm trạng cực kỳ tốt, nhưng lại thấy bố ngồi trên ghế sofa đợi tôi với vẻ mặt khó coi.

Tề Tuyết Nhạn nhìn tôi với nụ cười hiếm hoi, nụ cười ấy nhuốm màu hả hê.

“Bố, con về rồi ạ.”

Bố không đáp, tôi nghĩ mãi cũng không hiểu mình đã làm sai chuyện gì.

Chẳng lẽ chuyện tôi nhổ nước bọt vào cốc nước của hai người họ đã bị phát hiện?

Tôi liếc tr/ộm bố, thấy ông vẫn không nói lời nào, định bụng tránh đi cho lành, chuồn cho nhanh.

Bố ném chiếc cốc thủy tinh trên tay về phía tôi, cốc vỡ tan tành, những mảnh thủy tinh vụn đ/âm xuyên qua da th!t tôi.

“Ai da, lão Lâm, đừng như vậy, trẻ con mà bị thương ở mặt thì không tốt đâu.”

Ý là có thể làm bị thương ở những chỗ khác sao? Tôi không thể kiềm chế cảm xúc được nữa, trừng mắt nhìn Tề Tuyết Nhạn đầy c/ăm h/ận.

Tề Tuyết Nhạn giả vờ sợ hãi, nấp sau lưng bố tôi.

“Chát!”

Bố dùng sức t/át tôi một cái đ/au điếng, chỉ vào mũi tôi m/ắng nhiếc: “Cái ánh mắt đó của mày là sao?”

“Tao nuôi mày ăn, nuôi mày mặc, không ngờ lại nuôi ra một con sói mắt trắng! Không chỉ ăn bám lấy tiền của tao, mà còn làm chuột nhắt tr/ộm tiền của tao!”

Tôi dùng răng đẩy đẩy má đang đ/au nhức, có thể nếm được vị m/áu trong miệng, đủ để biết cái t/át của bố mạnh đến mức nào.

Tôi đã hiểu ra bố đang tức gi/ận chuyện gì, chắc là ông ấy thấy tôi đưa tiền cho mẹ rồi.

Thức thời mới là trang tuấn kiệt.

“Bố, con sai rồi.”

Bố đưa tay ra, tôi hiểu ý nộp hết số tiền còn lại cho ông.

Sự thức thời của tôi không đổi lại được sự tha thứ của bố, ông lục tung phòng tôi, lật tung mọi món đồ của tôi, thậm chí còn bắt Tề Tuyết Nhạn khám xét người tôi, x/ác định trên người tôi không còn tiền nữa mới dừng lại.

Tôi bị ph/ạt quỳ.

Tôi vừa đ/au vừa tự an ủi bản thân, nếu sớm biết số tiền còn lại sẽ bị bố thu mất, chi bằng tiêu hết sạch cho rồi.

Quỳ hai tiếng đồng hồ bố mới cho tôi đứng lên.

Chân tôi đã không thể đứng thẳng, đành nằm bệt xuống sàn, chờ cảm giác tê dại qua đi, rồi mới đến cảm giác đ/au đớn ập tới.

Không sao, tôi chịu đ/au giỏi, quen rồi.

Kiếp trước, sau khi mẹ qu/a đ/ời vì làm việc quá sức, tôi khi đó đang học lớp 11 đã nếm trải đủ mọi nỗi đ/au của cuộc đời.

6.

“Lâm Tư Tề, sao mày biến thành con què rồi?”

“Đi bên trái bên phải, lắc lư như vịt thế kia... ha ha ha...”

Có mấy nam sinh vây quanh trêu chọc, bắt chước dáng đi của tôi.

Con trai tuổi này đúng là ấu trĩ thật! Tôi thầm nghĩ một cách nhạt nhẽo.

Tôi lách qua bọn họ, tiếp tục đi tập tễnh về phía trước.

“Bọn mày ồn ào quá!” Một quả bóng rổ ném trúng vào giữa tôi và mấy nam sinh kia.

“Thằng chó nào ném tao?”

“Là ông đây ném mày đấy.”

Đám nam sinh nhìn rõ người, lặng lẽ rút lui.

Kẻ mạnh b/ắt n/ạt kẻ yếu là chuyện thường tình.

Tôi nheo mắt nhìn chủ nhân quả bóng rổ, đại ca trường Đường Thiên Hựu.

Thú thật, dù tôi và Đường Thiên Hựu học cùng lớp hai năm, nhưng thực sự không hề thân thiết.

Cậu ta là thiếu gia nhà giàu học kém, điều kiện gia đình tốt, ngoại hình sáng sủa;

Còn tôi là học sinh giỏi, lầm lì, đờ đẫn, ngoại hình bình thường.

Tôi ngồi bàn đầu, cậu ta ngồi cuối lớp.

Khi đi ngang qua chỗ cậu ta, tôi khẽ nói lời cảm ơn: “Cảm ơn.”

Khóe miệng Đường Thiên Hựu nhếch lên, vậy mà lại định đưa tay ra đỡ tôi.

Tôi sợ đến mức quên cả đ/au, vội vàng chạy về chỗ ngồi.

Nhìn Đường Thiên Hựu đứng hóa đ/á tại chỗ, trong lòng tôi thoáng dấy lên một chút áy náy nhỏ bằng hạt gạo.

Nhưng chút áy náy ấy, đứng trước đám người theo đuổi cậu ta, liền tan biến ngay lập tức.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm