Tề Tuyết Nhạn lúc này cũng rất khôn ngoan, không hề tỏ thái độ khó chịu ra mặt khiến bố tôi rơi vào tình thế khó xử.
Tôi ra hiệu cho Trác Đông Linh và Đường Thiên Hựu đang trốn ngoài phòng b/ệnh quan sát rằng nhiệm vụ đã kết thúc, họ có thể về nhà rồi.
Lần này tôi "ngất xỉu" trong tiết học của thầy Thịnh, khi thầy vội vã đưa tôi vào viện, Trác Đông Linh với tư cách là bạn cùng bàn đã kịp thời nói với thầy chuyện tôi cả ngày không ăn uống gì.
Đường Thiên Hựu không có đất diễn, chỉ đóng vai khách mời đi cùng Trác Đông Linh.
Với sự thông minh và hiểu biết của thầy Thịnh về bố tôi, thầy tự nhiên đoán được tôi đang sống những ngày tháng khổ sở thế nào trong gia đình này.
Tôi cũng chỉ đang tạo một cái cớ để thầy Thịnh đứng ra bênh vực mình mà thôi.
Tôi nghĩ sau lần này, bố sẽ không bao giờ dám c/ắt xén tiền sinh hoạt phí của tôi nữa.
Quả nhiên, sau khi về nhà, bố đưa cho tôi năm trăm tệ, dặn dò tôi "tiêu xài tiết kiệm".
Ngay cả khi Tề Tuyết Nhạn đã viết hết sự không hài lòng lên mặt, bố cũng coi như không thấy.
Lần đầu tiên, tôi đã chiến thắng Tề Tuyết Nhạn ngay tại địa bàn của bố.
Cuộc sống bình yên của tôi chưa kéo dài được nửa tháng đã bị phá vỡ bởi tiếng nôn ọe của Tề Tuyết Nhạn.
Tề Tuyết Nhạn mang th/ai rồi.
10.
Bố tôi vui mừng ra mặt, cẩn thận dìu Tề Tuyết Nhạn, sợ bà ta xảy ra sơ suất gì.
Tề Tuyết Nhạn sắc mặt không tốt, nhưng khóe miệng lại treo nụ cười dịu dàng, dường như cũng rất mong chờ sự ra đời của đứa trẻ.
Chỉ có một mình tôi là lạc lõng.
“Lão Lâm, bác sĩ nói sản phụ lớn tuổi như em, khả năng giữ được đứa trẻ không cao, em sợ lắm lão Lâm à...”
“Phỉ phỉ phỉ, nói nhảm cái gì thế! Con của chúng ta nhất định sẽ được sinh ra bình an vô sự.”
“Lão Lâm, em mệt lắm, anh đưa em vào phòng nghỉ ngơi đi.”
Tôi đứng trong phòng khách, nhìn hai người họ không kiêng dè gì mà ân ái trước mặt mình.
Khi bố đến gõ cửa phòng tôi, trong lòng tôi thầm than: Quả nhiên đã đến.
Tôi mở cửa rồi cùng ông ngồi ngoài phòng khách, Tề Tuyết Nhạn không ra giám sát, có vẻ bà ta đã yên tâm với bố tôi rồi.
“Tư Tề, dì Tuyết Nhạn của con sức khỏe không tốt, đang mang th/ai mà trong nhà lại chẳng có ai chăm sóc.”
“Con xem có thể bảo lưu kết quả học tập một năm, giúp bố chăm sóc dì Tuyết Nhạn một năm được không?”
“Bố hứa với con, đợi dì con sinh con xong, bố sẽ lập tức đưa con đi học lại.”
Tôi bàng hoàng nhìn bố.
Tôi từng nghĩ ông sẽ bắt tôi ở nội trú, thậm chí nghĩ ông sẽ đuổi tôi sang chỗ mẹ, nhưng tôi không ngờ ông lại có thể vô liêm sỉ đến mức này! Bắt một đứa trẻ lớp tám như tôi nghỉ học một năm để chăm sóc vợ mới của ông sinh con!
“Bố! Con có phải con ruột của bố không thế!”
Tôi không nhịn được mà gào lên chất vấn, không thể giả vờ thêm được nữa, cũng chẳng muốn yếu đuối lấy một chút.
Đáp lại tôi là một cái t/át của bố.
Tôi không thể chịu đựng thêm nữa, chạy khỏi ngôi nhà đó trong đêm tối.
Tôi tìm đến căn nhà cũ, nơi mẹ tôi đang ở.
Tôi nghĩ, cùng lắm thì mình ích kỷ một chút, tiếp tục hút m/áu mẹ để sống cùng bà.
Tôi đã trưởng thành và hiểu chuyện hơn kiếp trước, sẽ không gây ra gánh nặng quá lớn cho mẹ.
Tôi còn có thể giúp mẹ làm việc, khiến bà không quá mệt mỏi.
Tôi tự trấn an mình trong lòng, liệt kê ra hàng loạt lợi ích, nhưng khi nghe thấy giọng mẹ truyền từ trên lầu xuống, tôi vẫn chọn cách trốn đi.
11.
“Tú Cầm, chẳng phải đã bàn với nhau rồi sao, để tôi giúp cô bê bàn xuống.”
“Ai bàn với anh chứ, tôi luôn bảo là tôi tự làm được.”
“Được rồi, được rồi, xin quý cô Viên Tú Cầm cho tôi một cơ hội rèn luyện sức khỏe, tôi xin phép được bê cái bàn xuống.”
“Đừng có dẻo miệng.” Mẹ tôi nghiêm mặt: “Trần Tùng, tôi nói lại lần nữa, tôi không có ý định tìm đàn ông khác, bây giờ chỉ muốn ki/ếm tiền để đón Tư Tề về.”
Trần Tùng im lặng, lẳng lặng giúp mẹ làm việc.
Thấy người đàn ông này như vậy, mẹ cảm thấy mình đã lỡ lời, nhưng trong lòng bà thực sự nghĩ như thế.
Trải qua một cuộc hôn nhân thất bại, bà sợ rồi, bà chỉ muốn sống nốt nửa đời còn lại bên con cái.
Hơn nữa, mẹ lén nhìn Trần Tùng, bà cảm thấy mình không xứng với ông ấy.
Sau khi Trần Tùng giúp mẹ bê hết đồ đạc bày sạp xuống, ông khẽ nói: “Sáng mai tôi lại giúp cô đẩy ra cổng trường.”
Chưa đợi mẹ từ chối, ông đã chạy biến đi.
Mẹ đứng đó hồi lâu mới thở dài rồi lên lầu.
Tôi bước ra từ bóng tối, đứng dưới lầu nhìn bóng người phản chiếu qua ánh đèn vàng vọt trên tầng hai, khóe miệng khẽ nhếch.
Trọng sinh vẫn có ích, ít nhất mẹ và tôi không phải lang thang đầu đường xó chợ, hai mẹ con đều có chỗ để ở.
Chú Trần Tùng đó tôi biết, là một người tốt bụng, vợ chú mất vì b/ệnh sau khi cưới chưa đầy hai năm, chú một mình chăm sóc hai gia đình, lỡ dở cả việc đi bước nữa.
Có người khuyên chú: “Vợ anh ch*t bao nhiêu năm rồi, bên nhà ngoại anh cũng đã tận tâm hết lòng, giờ là lúc nên buông tay để nghĩ cho chuyện cá nhân đi, già thêm chút nữa là khó tìm người đấy.”
Trần Tùng không nói gì, không phản bác cũng không đồng ý, chỉ cười khờ khạo.
Nhưng chú vẫn chăm sóc hai bên người già hết năm này qua năm khác, cho đến khi tiễn đưa cha mẹ vợ về nơi an nghỉ cuối cùng mới thôi.
Có người cười chú ngốc, nhưng tôi lại thấy chú là người trọng tình trọng nghĩa.