Trong khu vực nghỉ ngơi ở cuối hành lang, Lục Chinh ngồi trên băng ghế dài, khuỷu tay chống lên đầu gối, đầu cúi rất thấp.

Anh ấy hẳn là đã đợi rất lâu.

Thấy tôi bước ra, anh đứng dậy, đi được hai bước lại dừng lại.

"Tô Niệm, bố em--"

"Ông ấy ổn rồi."

"Anh có thể--"

"Anh không thể." Tôi nhìn anh, "Anh không thể vào trong, cũng không cần phải vào."

"Anh biết là anh--"

"Lục Chinh, anh nói gì bây giờ cũng vô ích thôi."

Môi anh mấp máy, không thốt nên lời.

"Anh về đi." Tôi xoay người bước tiếp.

"Tô Niệm."

Tôi không dừng lại.

"Là sau đó anh mới nảy sinh tình cảm." Giọng anh truyền đến từ phía sau, có chút khàn đặc, "Ban đầu đúng là nhiệm vụ, nhưng sau đó--"

"Sau đó cũng đã muộn rồi."

Chương 9

"Thỏa thuận ly hôn, anh xem qua đi."

Khi tôi đặt tập tài liệu trước mặt anh, anh đang đứng giữa phòng khách căn nhà đó.

Trên bàn trà vẫn còn bày những tấm thiệp cưới chưa kịp dọn đi vào ngày hôn lễ. Màu đỏ. Trên đó in bốn chữ mạ vàng "Lục Chinh - Tô Niệm", chữ "Hỷ" dán đ/è lên bộ của chữ "Niệm", trông như dính ch/ặt vào nhau.

Anh không chạm vào tập tài liệu đó.

"Tô Niệm, có thể cho anh thêm chút thời gian không?"

"Anh muốn bao nhiêu? Hai mươi tháng? Hay là muốn thêm một đám cưới nữa?"

Anh bị câu nói này chặn họng, cả người lùi lại nửa bước.

"Anh biết chuyện này là lỗi của anh. Báo cáo của Tống D/ao anh không nhìn thấy, nhưng phương án bắt giữ là anh ký tên, hành vi thực thi pháp luật là do anh làm. Trách nhiệm là ở anh."

"Lục Chinh, cuối cùng anh cũng nói được một câu đúng."

Tôi kéo chiếc vali ở góc phòng khách ra cạnh ghế sofa, bắt đầu thu dọn đồ đạc từng thứ một.

Không nhiều. Vốn dĩ lúc tôi chuyển đến cũng chẳng mang theo được bao nhiêu.

Hai chiếc áo khoác, vài cuốn sách, một chiếc đèn bàn cũ là thứ tôi dùng từ thời đại học đến giờ.

Anh đứng tại chỗ nhìn tôi thu dọn, hai tay buông thõng hai bên, như thể không biết nên đặt vào đâu.

"Em có thể dừng lại một chút không?"

"Anh có gì muốn nói thì nói đi, nói xong em dọn tiếp."

"Tô Niệm." Anh bước hai bước, ngồi xổm xuống trước mặt tôi, ngẩng đầu nhìn tôi.

Góc độ này khiến tôi nhớ đến ngày anh cầu hôn. Cũng ngồi xổm như vậy, quỳ một gối, tay cầm bông hoa hướng dương đó, nói rằng từ nay về sau mỗi năm một bông.

"Anh thừa nhận ban đầu tiếp cận em là có nhiệm vụ. Nhưng nếu chỉ là nhiệm vụ, anh sẽ không đưa em về căn nhà này, sẽ không để em thay đổi vị trí tủ quần áo của anh, sẽ không mỗi sáng năm giờ dậy hâm sữa cho em--"

"Anh cũng sẽ không ấn mặt bố em xuống bàn xoay trong hôn lễ."

Lời anh bị c/ắt ngang.

Tôi tiếp tục thu dọn đồ đạc.

"Anh có biết điều gì khiến em khó chấp nhận nhất không?" Tôi lấy cuốn thực đơn viết tay từ trong bếp ra, lật mở trang đầu tiên, "Không phải là việc anh điều tra em. Mà là anh đã điều tra suốt hai mươi tháng, nhưng chưa từng hỏi em lấy một câu."

Anh há miệng.

"Bốn mươi sáu triệu, nguồn gốc rõ ràng, lộ trình rõ ràng, thuế đầy đủ. Đồng đội của anh đã tra ra từ mười bảy tháng trước rồi. Chỉ cần anh hỏi em một câu--Tô Niệm, số tiền này là thế nào--là em sẽ bày hết mọi thứ ra cho anh xem."

"Lúc đó anh--"

"Lúc đó anh bị Tống D/ao dẫn dắt rồi. Nhưng Lục Chinh à, đó là lựa chọn của chính anh. Anh chọn không hỏi em, không tin em, dùng một hôn lễ để làm cái bẫy bắt giữ. Những chuyện này không ai ép anh cả."

Anh quỳ tại chỗ, hốc mắt dần đỏ lên.

Chiến sĩ tiêu biểu của thành phố. Anh hùng hạng nhất. Bảy vết s/ẹo.

Lúc này đang quỳ trong phòng khách nhà mình, như một đứa trẻ làm sai chuyện.

"Tô Niệm, anh không phải không tin em. Anh--"

"Nếu anh tin em, anh đã hỏi em trước rồi mới điều tra. Chứ không phải điều tra suốt hai mươi tháng, rồi trong hôn lễ trước mặt bao nhiêu người, lôi bằng chứng ra."

Tôi kéo khóa vali lại.

Khi đứng dậy, tôi thấy một chiếc hộp nhỏ dưới bàn trà.

Là hộp nhẫn. Chiếc nhẫn lẽ ra phải trao trong hôn lễ--nhưng đã bị phương án bắt giữ làm gián đoạn.

Tôi cúi người nhặt lên, mở ra.

Hai chiếc nhẫn cưới nằm trên mặt nhung đen. Tôi cầm lấy một chiếc, lật ngược lại.

Bên trong khắc một dòng chữ nhỏ: LZ♡ SN.

Ngón tay tôi mân mê hai giây.

Rồi tôi đóng hộp lại, đặt về chỗ cũ trên bàn trà.

"Anh xem thỏa thuận đi." Tôi nói, "Không có tranh chấp tài sản, nhà là của anh, đồ đạc em không lấy gì cả. Đến một cách sạch sẽ, đi cũng một cách sạch sẽ."

"Tô Niệm--"

"Ký đi, Lục Chinh."

Anh quỳ đó, ngước nhìn tôi, môi r/un r/ẩy.

"Anh không ký."

"Anh ký hay không, em cũng sẽ đi. Khác biệt chỉ là một tờ giấy trên phương diện pháp lý thôi."

Tôi kéo vali ra cửa, mở cửa.

"Tô Niệm." Giọng anh đuổi theo từ phía sau, mang theo sự khẩn cầu mà tôi chưa từng nghe thấy trong mối qu/an h/ệ này, "Đừng đi. Anh c/ầu x/in em."

Tôi không quay đầu lại.

"Lục Chinh, anh chính trực với cả thế giới. Chỉ riêng với em, anh không công bằng."

Chương 10

"Tô Niệm, sau này em có dự định gì không?"

Luật sư Chu hỏi câu này trên đường lái xe đưa tôi đến b/ệnh viện.

"Trước hết phải sắp xếp ca phẫu thuật cho bố em đã. Chuyên gia bên Hiệp Hòa đã x/ác nhận, tuần sau có thể nhập viện."

"Còn sau đó thì sao?"

"Chuyện sau đó để sau rồi tính."

Những ánh đèn đường ngoài cửa sổ cứ thế lùi dần về phía sau.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm