Cố phụ cầm ly rư/ợu lên nhấp một ngụm rồi đặt xuống, nụ cười trên mặt vẫn còn đó nhưng độ cong đã không còn lớn như trước nữa.

“Ra là vậy,” ông ta trầm ngâm một lát, quay đầu nhìn Cố Minh Uyển, giọng điệu ngược lại rất ôn hòa, “Minh Uyển à, con ở nhà chúng ta mười tám năm rồi, chúng ta cũng không hề đối xử tệ với con.”

“Bây giờ Đình Kiêu đã tìm về rồi, chúng ta cũng phải đối xử xứng đáng với con bé.”

Cố phụ lấy từ trong túi trong của áo vest ra một tấm séc, đẩy qua mặt bàn:

“Ta cho con năm mươi vạn, con tự ra ngoài tìm nhà mà ở đi, sau này nếu có khó khăn gì, cũng có thể quay về tìm chúng ta.”

Ông ta nói những lời này với giọng điệu nhẹ nhàng, thậm chí còn mang theo vài phần từ ái của bậc trưởng bối.

Cố Minh Uyển không nhận tấm séc đó.

Móng tay cô bấm sâu vào lòng bàn tay, đôi môi r/un r/ẩy, một chữ cũng không thốt ra được.

Tôi vừa định mở miệng thì ngoài cửa bỗng vang lên tiếng phanh xe, tiếp đó là một loạt tiếng bước chân dồn dập.

Tôi ngẩng đầu lên, mấy ông anh trai lần lượt bước vào.

Anh hai Thẩm Mặc đi ở phía trước nhất.

Anh ấy đặt cặp tài liệu lên bàn, nhướng mày nhìn tôi: “Em gái nhỏ, anh đã kiểm tra rồi, trong số các đối tác hiện tại của nhà họ Cố, có mười một bên là nhà cung cấp cấp hai của chúng ta, còn sáu bên nữa đang đàm phán gia hạn hợp đồng với chúng ta.”

Phía sau anh ấy, anh ba Thẩm Từ chậm rãi tiếp lời:

“Ba khách hàng lớn nhất của nhà họ Cố, có hai bên đang ràng buộc sâu sắc với mảng kinh doanh hải ngoại của Thẩm thị chúng ta.”

Anh bốn Thẩm Kha chìa màn hình điện thoại cho tôi xem, trên đó là một danh sách liên lạc dày đặc:

“Tất cả ở đây rồi, em chỉ cần một câu, anh lập tức khiến tất cả bọn họ chấm dứt hợp tác với nhà họ Cố.”

Đôi đũa trong tay Cố phụ “bộp” một tiếng rơi xuống bàn.

Tôi ngăn các anh lại.

Tôi nói mình có kế hoạch riêng, không cần phải làm tình hình trở nên quá khó coi.

Cố phụ thấy vậy, có thể nhìn thấy rõ ràng ông ta thở phào nhẹ nhõm, vội vàng thuận nước đẩy thuyền, mặt mày tươi cười nói Đình Kiêu có yêu cầu gì cứ việc đề xuất, người một nhà không nói hai lời.

Tôi ngước mắt nhìn ông ta.

“Tôi chỉ có một yêu cầu,” tôi nói, “ông gọi điện cho nhà họ Phó ngay bây giờ, hủy bỏ hôn ước giữa Cố Minh Uyển và Phó Cảnh Thâm.”

7.

Cố phụ nghe xong yêu cầu này của tôi, phản ứng đầu tiên không phải là làm khó.

Ông ta tính toán nhanh trong đầu:

Hủy hôn ước, về bản chất là đắc tội với nhà họ Phó.

Nhưng nhà họ Phó vốn dĩ không nhiều tiền và quyền lực bằng nhà họ Thẩm, đắc tội thì đắc tội thôi.

Quan trọng là, làm vậy có thể b/án cho tôi một ân tình.

Sau lưng tôi là Thẩm thị.

Suy nghĩ của ông ta rất rõ ràng, dù bây giờ tôi có vẻ không có tình cảm gì với nhà họ Cố, nhưng huyết thống là thứ khó nói nhất.

Lỡ đâu một ngày nào đó tôi mềm lòng, Thẩm thị chỉ cần để lọt ra hai dự án hợp tác cho nhà họ Cố thôi, đó đã là lợi nhuận hàng trăm triệu rồi.

Hơn nữa, Cố phụ có lẽ còn tính toán thêm một tầng ý nghĩa nữa:

Nếu tôi thực sự để mắt đến Phó Cảnh Thâm, sau này hai nhà Thẩm - Phó liên hôn, ông ta với tư cách là cha ruột của tôi, tài nguyên nhận được từ đó sẽ chỉ có nhiều hơn.

Ông ta có lẽ cảm thấy mình tính toán rất khôn ngoan.

Vì thế ông ta lấy điện thoại ra ngay tại chỗ, gọi cho nhà họ Phó trước mặt tất cả chúng tôi.

“Alo, anh Phó à, là tôi đây.”

Giọng điệu của Cố phụ được điều chỉnh vừa vặn, vừa có sự khách sáo của việc thương lượng, vừa có sự kiên định không thể từ chối:

“Chuyện của hai đứa nhỏ tôi đã suy nghĩ kỹ rồi, tính cách không hợp lắm, ép buộc quá thì không ngọt, hôn ước giữa hai nhà chúng ta lúc trước… cứ thế mà hủy bỏ đi.”

“Bồi thường vi phạm hợp đồng nhà họ Cố chúng tôi chịu hết, anh cứ đưa ra con số, ngày mai tôi cho người chuyển qua.”

Đầu dây bên kia im lặng vài giây, rồi giọng nói của người đó truyền ra qua ống nghe:

“Được được được, ông Cố đã nói vậy thì tôi cũng yên tâm, thực ra tôi cũng muốn đề cập từ lâu rồi, chỉ là sợ làm tổn thương hòa khí giữa hai nhà.”

“Vậy chuyện này cứ quyết định như vậy đi, bồi thường gì đó cứ bỏ qua đi, không cần thiết đâu.”

Nhà họ Phó đồng ý dứt khoát hơn tôi tưởng tượng nhiều.

Sau này tôi mới biết, tối hôm đó khi về nhà, nhà họ Phó đã nhờ người nghe ngóng tình hình của nhà họ Thẩm, sau khi x/ác nhận tôi đúng là con gái nuôi của nhà họ Thẩm, cha của Phó Cảnh Thâm đã họp khẩn cấp cả đêm để thảo luận xem có nên chủ động hủy hôn hay không.

Họ không dám đắc tội với nhà họ Thẩm, lại sợ tôi ghi h/ận thái độ trước đó của Phó Cảnh Thâm đối với tôi, đang lo không tìm được bậc thang để xuống, cú điện thoại này của Cố phụ xem như đã đưa cho họ một chiếc thang.

Cúp máy, Cố phụ tâm trạng rất tốt, thậm chí còn cười vỗ vai tôi:

“Đình Kiêu à, ta đã bảo mà, sao trước đây con cứ nhìn Phó Cảnh Thâm không thuận mắt, hóa ra là để mắt đến người ta.”

“Con yên tâm, ba chắc chắn sẽ giúp con làm xong chuyện này, nếu nhà họ Phó sau này có lời ra tiếng vào gì, ba sẽ đích thân đến tận nơi nói chuyện.”

Tôi suýt chút nữa bị nước bọt của chính mình làm cho sặc.

Trong đầu ông ta chứa cái gì vậy? Tôi nhắm vào Phó Cảnh Thâm là vì tôi để mắt đến hắn ta?

Tôi lười vạch trần hiểu lầm hoang đường này của ông ta, lấy bản thỏa thuận đã nhờ đội pháp lý của Thẩm Yến soạn thảo từ trong túi ra, đẩy về phía Cố phụ.

“Đây là thỏa thuận chấm dứt qu/an h/ệ giữa Cố Minh Uyển và nhà họ Cố.”

Tôi nói, “sau khi ký xong, chuyện của Cố Minh Uyển sau này không còn liên quan gì đến nhà họ Cố nữa, nhà họ Cố không cần phải gánh vác bất kỳ nghĩa vụ nào đối với chị ấy, tất nhiên, cũng không có bất kỳ quyền can thiệp nào vào cuộc đời của chị ấy.”

Cố phụ cầm bản thỏa thuận lên lật xem, động tác rất chậm, xem xét kỹ lưỡng từng trang một.

Ông ta không nói một lời nào, cầm bút lên và ký tên.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Thầm Thích Bạn Cùng Phòng Rồi Lật Xe

Chương 15
Tôi muốn theo đuổi bạn cùng phòng của mình. Nhưng Chu Nghiễn lúc nào cũng lạnh nhạt, hờ hững với tôi. Cho đến một lần câu lạc bộ chơi trò "Thật lòng hay Thử thách", cậu ấy thừa nhận mình đã có người trong lòng. Tôi ngồi ngay bên cạnh, vô thức bóp bẹp chiếc cốc giấy trong tay. Nước có ga tràn qua miệng cốc, chảy dọc theo kẽ ngón tay. Từ sau đêm hôm đó, tôi bắt đầu tránh mặt cậu ấy. Đồng thời cũng thường xuyên cùng một đàn anh mới quen luyện đàn, ăn cơm, rồi đến thư viện giữ chỗ. Tôi cứ nghĩ Chu Nghiễn sẽ chẳng bận tâm. Cho đến hậu trường đêm hội chào tân sinh viên, cậu ấy chặn tôi ngay bên ngoài phòng thay đồ, một tay chống lên cánh tủ, giọng nói trầm thấp: "Người vừa nãy thắt cà vạt cho cậu là ai?" Tôi đáp: "Bạn." Ánh mắt cậu ấy dán chặt vào nút cà vạt vừa được buộc lại ngay ngắn trên cổ tôi, các đốt ngón tay siết chặt từng chút một. "Trì Dư, kết bạn... cần để người ta chạm vào chỗ này sao?"
Boys Love
Đam Mỹ
Hiện đại
330