Đêm cả nhà bị ngộ đ/ộc khí than, tôi đã cạo trọc đầu, vào ngôi chùa trên núi. Mẹ đang nằm trong phòng cấp c/ứu với ống thở, bố bị bỏng 60% cơ thể, còn em gái đến giờ vẫn chưa tỉnh. Chu Đồng, bạn nối khố của tôi, lái xe suốt đêm lên núi tìm tôi. Lúc cậu ấy xông vào đại điện, tôi đang khoanh chân ngồi trên bồ đoàn, gõ mõ đều đặn từng nhịp. "Mẹ kiếp, cả nhà mày sắp ch*t đến nơi rồi mà mày còn ngồi đây gõ mõ sao?!" Tôi không ngẩng đầu, cổ tay vẫn chuyển động đều đặn, tiếng mõ không hề ngắt quãng. Cậu ấy hất đổ bàn thờ trước mặt tôi: "Bố mày vì nuôi mày ăn học mà năm mươi tuổi vẫn đi khuân gạch ở công trường! Mẹ mày vì trả n/ợ cho mày mà b/án cả căn nhà dưỡng già! Em gái mày đến của hồi môn cũng không cần, dồn hết tiền cho mày khởi nghiệp!" "Giờ họ đang nằm trong b/ệnh viện, còn mày đến một cuộc điện thoại cũng không thèm gọi lại!" Tôi đỡ bàn thờ dậy, lấy tay áo lau đi lớp bụi bám trên tượng Phật. Hốc mắt Chu Đồng đỏ hoe, giọng r/un r/ẩy: "Trình Việt, mày còn là con người không?" Tôi lại gõ xuống một tiếng mõ, thản nhiên đáp: "Thí chủ, trong chùa không nên ồn ào."