Năm bảy tuổi, tôi làm lạc mất em gái. Bố bảo, vì tôi mải nhìn tranh đường nên đã buông tay con bé, để kẻ buôn người bắt đi mất. Nửa năm sau, mẹ ôm về một hũ tro cốt. Từ đó về sau, mỗi lần tôi ăn no, bố lại hỏi: “Không biết trước khi ch*t, em gái con có được miếng cơm nào không.” Mỗi lần tôi m/ua quần áo mới, mẹ lại thở dài: “Lúc nó đi, trên người vẫn còn mặc đồ rá/ch.” Mười tám năm nay, tôi chưa từng được đón sinh nhật. Bởi vì em gái chính là mất vào đúng ngày sinh nhật của tôi. Sau khi phát hiện khối u á/c tính trong n/ão, bác sĩ nói, dù có điều trị cũng chỉ kéo dài được vài tháng. Tôi không chữa trị. Nhà vẫn còn n/ợ khoản tiền tìm em gái năm đó, tôi không thể ch*t mà còn để lại cho họ thêm một khoản n/ợ nữa. Ngày Thanh minh, tôi đến đóng phí quản lý m/ộ phần cho em gái. Người quản lý lật tìm hồ sơ hồi lâu, đột nhiên nói: “M/ộ của các người là m/ộ gió, năm đó đăng ký là hũ không, sao năm nào cũng nói là di dời tro cốt?” Tôi sững sờ hồi lâu, rồi bấm số gọi cho mẹ. Bà không nghe máy, nhưng lại vô tình ấn nhầm nút trả lời.