Bà ta nhìn chằm chằm vào tôi, giọng khản đặc:
"Lý Tri Hạ, chẳng phải chỉ là đùa với mày một chút trong tiệc đính hôn thôi sao? Nếu mày tống em trai mày vào tù mười năm, thì tao cũng không sống nữa."
"Hôm nay mày nhất định phải bức ch*t tao đúng không? Được, tao ch*t cho mày xem! Tao ch*t rồi thì mày vừa lòng chứ gì!"
Cả căn phòng im lặng như tờ.
Cảnh sát theo phản xạ định tiến lên, nhưng mẹ lại ấn mũi kéo sâu thêm một chút:
"Đừng lại gần! Ai dám lại gần tao đ/âm xuống ngay!"
Bà ta quay sang tôi, đôi mắt đỏ ngầu, giọng khàn đặc và r/un r/ẩy:
"Ký! Ký vào biên bản hòa giải! Cứ nói số tiền này là mẹ cho, không phải tr/ộm! Em trai mày vô tội! Ký đi!"
Tôi nhìn vết m/áu trên cổ bà, bỗng thấy thật nực cười.
Ba mươi năm nay, bà đã dùng vô số th/ủ đo/ạn tương tự.
Tôi thi đỗ trường cấp ba trọng điểm, bà lấy cái ch*t ra ép tôi bỏ học đi làm.
Tôi dành dụm được khoản vốn khởi nghiệp đầu tiên, bà uống th/uốc ngủ ép tôi giao sổ tiết kiệm.
Lần nào, tôi cũng thỏa hiệp.
Lồng ngựk tôi thắt lại, im lặng vài giây rồi đáp:
"Được. Con ký."
Nữ cảnh sát muốn nói lại thôi, cuối cùng vẫn đưa biên bản hòa giải cho tôi.
Tôi viết từng nét chữ tên mình vào đó.
Mẹ nhìn chằm chằm vào ngòi bút của tôi.
Cho đến khi nét bút cuối cùng đặt xuống, bà ta mới như quả bóng xì hơi, đổ ập xuống, chiếc kéo rơi xuống đất "loảng xoảng" một tiếng.
Tôi chậm rãi vặn ch/ặt nắp bút, nhìn sang em trai:
"Nhưng, tôi yêu cầu hoàn trả tiền sính lễ. Năm trăm nghìn, không thiếu một xu."
Em trai bật dậy khỏi ghế:
"Mày nằm mơ à! Xe cũng m/ua rồi, tiền cũng tiêu rồi, làm gì có chuyện trả lại?"
Mẹ cũng hoàn h/ồn, che vết thương trên cổ, cười lạnh:
"Đúng đấy, biên bản hòa giải đã ký rồi, tiền này là tao cho, không liên quan đến mày nữa. Mày muốn đòi tiền? Còn lâu nhé!"
Nữ cảnh sát hắng giọng, lật một cuốn luật ra:
"Theo Điều 1042 của Bộ luật Dân sự, cấm lợi dụng hôn nhân để đòi hỏi tài sản. Sính lễ là quà tặng với mục đích kết hôn, quyền sở hữu thuộc về phía nhà gái."
"Ngoài ra, hành vi vừa rồi của bà đã có dấu hiệu ép buộc hòa giải, hiệu lực pháp lý của biên bản này đang bị nghi ngờ."
"Cái gì?"
Giọng mẹ đột nhiên sắc lẹm:
"Nó là con gái tôi! Tôi nuôi nó ba mươi năm! Tiền của nó chính là tiền của tôi!"
"Về mặt pháp luật, đó là hai chuyện khác nhau."
Nữ cảnh sát đóng tập tài liệu lại, giọng điệu không thể chối cãi:
"Năm trăm nghìn tiền sính lễ, cần phải hoàn trả cho phía nhà gái. Còn về các tranh chấp khác, kiến nghị thương lượng riêng."
Không khí đông cứng lại vài giây.
Mẹ đột nhiên nhặt chiếc kéo dưới đất lên, lần này chĩa thẳng vào tôi:
"Đồ sói mắt trắng! Tao nuôi mày uổng công rồi! Biết mày đ/ộc địa thế này, ngày mày chào đời tao đã bóp ch*t mày cho xong!"
Bố lao đến giữ bà lại, lạnh lùng nhìn tôi:
"Tri Hạ, con nhất định phải làm mọi chuyện khó coi đến thế sao? Xe mới em con vừa m/ua, giờ con bảo ta đi trả lại? Để thiên hạ cười vào mặt nhà họ Lý chúng ta à?"
"Đó là chuyện của các người."
Tôi thu USB vào túi, đứng dậy:
"Trong vòng ba ngày, tiền phải chuyển vào tài khoản của tôi. Nếu không, tôi không ngại khởi kiện để tòa án phân xử."
Ngày thứ ba, số dư tài khoản ngân hàng vẫn đứng im.
Năm trăm nghìn, cùng với mấy triệu tôi gửi về nhà suốt bao năm qua, như đ/á ném xuống giếng sâu, không một tiếng vang.
Chiều tối tan làm, cuối hành lang, cửa phòng tôi bị dán niêm phong.
"Tòa án niêm phong theo pháp luật..."
Tôi chạm vào tờ niêm phong, trong lòng dấy lên một sự bất an.
Tôi lấy điện thoại gọi cho ban quản lý tòa nhà.
"Cô Lý, căn hộ này của cô sáng nay đã bị tòa án niêm phong, nói là liên quan đến tranh chấp v/ay thế chấp, phía bên kia đã xuất trình sổ đỏ và giấy ủy quyền của cô, xét về thủ tục thì đúng quy định."
V/ay thế chấp.
Giấy ủy quyền.
Tôi như bị sét đá/nh ngang tai.
Hóa ra, họ không hề định trả lại tiền sính lễ, ngay cả căn nhà của tôi, họ cũng muốn nuốt trọn.
Căn nhà này, tôi đã b/án mạng trả n/ợ suốt mười mấy năm.
Ngày đó mẹ nói:
"Đây là nhà chúng ta m/ua cho con, nhưng bố mẹ bất tài, chỉ trả được vài chục nghìn tiền cọc, còn lại phải dựa vào con thôi."
Nhà m/ua cho tôi?
Vậy mà tháng thứ hai sau khi tôi đi làm xa, em trai đã chuyển đến nhà mới.
Ở suốt mười mấy năm, cho đến khi tôi về nhà, nó mới tức tối chuyển về nhà bố mẹ.
Sổ đỏ luôn được khóa trong két sắt ở phòng ngủ của tôi.
Mà mật mã két sắt, ngay cả tôi cũng không biết.
Tôi bắt một chiếc taxi, đọc địa chỉ mà mười mấy năm qua tôi chưa từng quay lại.
Khu chung cư cũ ở nội thành, lối đi đầy những thùng giấy mốc meo và xe đạp.
Tôi đứng trước cánh cửa sắt hoen gỉ, giơ tay gõ cửa.
Không có tiếng đáp.
Tôi gõ lại, lực mạnh đến mức cả cánh cửa rung lên.
"Ai đấy!"
Cửa hé ra một khe nhỏ, lộ ra nửa khuôn mặt của mẹ.
Thấy là tôi, bà ta định đóng cửa lại.
Tôi dùng tay chặn khung cửa, đẩy mạnh ra:
"Sổ đỏ của tôi đâu?"
Trong mắt mẹ thoáng qua vẻ hoảng lo/ạn, lắp bắp nói:
"Sổ đỏ gì... không hiểu mày nói gì cả!"
"Tránh ra."
Tôi đẩy bà ta ra.
Trong phòng khách, em trai đang nằm ườn trên ghế sofa, nó ngậm điếu th/uốc, cười nhạt:
"Chị, chị đến đúng lúc lắm, đỡ công tôi phải đi tìm chị."
Trên bàn trà bày ra vài tập tài liệu, con dấu đỏ chót chói mắt.
Nó gạt tàn th/uốc, giọng điệu lạnh nhạt: