Đến cửa phòng con gái, anh bất chợt kéo tay tôi lại từ phía sau.
"Tô Đường."
"Lại sao nữa?"
"Đêm nay vẫn để anh cho con bú."
"Tại sao?"
"Em cần nghỉ ngơi."
"Thế anh không cần à? Ban ngày anh còn phải đi làm."
"Anh là bác sĩ gây mê." Anh nói, "Đã quen với việc bị gọi dậy giữa đêm rồi."
"... Lý lẽ cùn."
"Hơn nữa."
"Hơn nữa cái gì?"
"Nửa đêm cho bú xong mà con bé không ngủ, anh sẽ bế nó, ngồi bên cửa sổ nói chuyện với nó."
"Nói chuyện gì?"
"Kể về mẹ nó."
"... Anh nói mấy chuyện này với đứa trẻ hơn một tháng tuổi sao?"
"Nó nghe hiểu mà."
"Nó không hiểu đâu."
"Nó nghe là không khóc nữa."
"Đó là do tần số âm thanh của anh vừa vặn dỗ nó ngủ thôi-- anh lại đang dùng kiến thức chuyên môn rồi--"
Anh cúi đầu hôn nhẹ lên trán tôi.
Chặn đứng mọi lời tôi muốn nói.
"Đi thôi." Anh nói, "Con gái chúng ta đói rồi."
"Con gái chúng ta."
Ba chữ ấy.
Nhẹ bẫng.
Nhưng rơi vào lòng lại nặng trĩu.
Như một hạt giống.
Được gieo xuống từ tám tháng trước.
Đến hôm nay.
Cuối cùng đã nảy mầm.
【Chương 12】
Ngày cưới.
Một buổi lễ nhỏ.
Chỉ mời người thân và bạn bè thân thiết hai bên.
Địa điểm là một khu vườn ở ngoại ô Bắc Thành.
Tháng Tư, cả vườn hoa hải đường nở rộ.
Là do Hạ Diễn Chu chọn.
Anh nói: "Hải đường. Tô Đường."
Tôi nói: "Trình độ đặt tên của anh đúng là không xong rồi. Liên kết này khiên cưỡng quá."
Anh nói: "Lúc mẹ em đặt tên cho em là vì trong sân nhà có một cây hải đường."
"Sao anh biết?"
"Mẹ em nói với anh."
"Anh liên lạc với mẹ tôi từ khi nào?!"
"Tuần trước."
"... Anh lén lút sau lưng tôi làm gì với mẹ tôi thế?"
"Trước khi cầu hôn thì phải báo cáo với mẹ vợ một tiếng chứ."
Hóa ra không chỉ nhà họ Hạ biết.
Mà mẹ tôi cũng biết rồi.
Chẳng trách mấy hôm trước bà đột nhiên gọi điện hỏi tôi sống có tốt không, trong giọng nói mang theo một sự phấn khích và nhẹ nhõm kỳ lạ.
Tôi còn tưởng bà trúng xổ số.
Hóa ra là con rể đã lấy lòng bà từ trước.
Trong đám cưới.
Lâm Niệm làm phù dâu cho tôi.
Nó mặc bộ lễ phục màu hồng nhạt, khóc còn dữ dội hơn cả tôi.
"Cậu từng nói không cần đàn ông cơ mà." Nó nghẹn ngào giúp tôi chỉnh lại khăn voan, "Nói là tự nuôi con. Nói là không bao giờ tha thứ cho anh ta."
"Con người là sẽ thay đổi mà."
"Cậu thay đổi nhanh quá đấy!"
"Nhanh sao?"
"Từ lúc cậu vào phòng phẫu thuật đến giờ mới bốn tháng! Bốn tháng mà cậu đã lấy chồng rồi!"
"... Tính ra thì đúng là nhanh thật."
"Tô Đường, có phải cậu bị anh ta thao túng tâm lý rồi không?"
"Không." Tôi nhìn chính mình trong gương, "Là chính tớ muốn lấy."
Lâm Niệm nhìn tôi.
Rồi lau nước mắt, mỉm cười.
"Được rồi." Nó nói, "Cậu hạnh phúc là được. Không hạnh phúc nữa thì về tìm tớ, tớ nuôi."
"Cả con gái tớ nữa?"
"Cả con gái cậu nữa."
"Cảm ơn cậu, Niệm."
"Ít ủy mị đi. Cậu nói nữa là tớ trôi hết lớp trang điểm đấy."
Nghi thức rất đơn giản.
Không có những bài diễn văn dài dòng.
Không có những phần lễ lạt phô trương.
Chỉ là trao nhẫn và đọc lời thề dưới gốc cây hải đường.
Lời thề của Hạ Diễn Chu rất ngắn.
"Tô Đường. Sau này em muốn đi, cứ nói với anh. Anh sẽ đuổi theo. Dù xa bao nhiêu."
Chỉ một câu này thôi.
Phía dưới, mẹ Hạ sụt sịt mũi thật to.
Triệu Dực ở hàng ghế sau hét lên một tiếng "Anh Hạ đỉnh quá", rồi bị đồng nghiệp bên cạnh bịt miệng lại.
Lời thề của tôi còn ngắn hơn.
"Hạ Diễn Chu. Sau này đừng bắt tôi phải đuổi theo anh nữa. Mệt."
Anh cười.
Cúi người xuống.
Trước mặt tất cả mọi người, hôn tôi.
Không phải thăm dò.
Không phải x/ác nhận.
Là, cuối cùng cũng đã đến.
Con gái trong lòng mẹ Hạ bị tiếng vỗ tay làm cho gi/ật mình "oa" lên một tiếng.
Rồi lại im lặng.
Mở to mắt nhìn bố mẹ trên sân khấu.
Không biết đang nhìn gì.
Nhưng miệng lại cong lên.
Giống như đang cười.
Tối về đến nhà.
Con gái đã ngủ.
Hạ Diễn Chu vòng tay ôm tôi từ phía sau, cằm gác lên vai tôi.
"Vợ ơi."
"Đừng gọi, nổi hết da gà."
"Bà Hạ."
"Càng nghe càng thấy buồn nôn."
"Tô Đường."
"Ừ."
"Sau này không chạy nữa thật chứ?"
"Không chạy nữa."
"Thật không?"
"Có chạy thật thì anh cũng đuổi kịp mà." Tôi nói, "Anh có định vị của tôi cơ mà."
"Khi nào--"
"Cái ứng dụng bảo vệ gia đình trong điện thoại anh ấy. Anh tưởng tôi không biết à?"
"..."
"Hạ Diễn Chu, anh bắt đầu theo dõi định vị của tôi từ khi nào?"
Anh im lặng ba giây.
"Ngày em xuất viện."
"Anh đã có sự đồng ý của tôi chưa?"
"Điện thoại em có thông báo hiển thị đấy."
Tôi suy nghĩ một chút.
Hình như đúng là có.
Lúc đó tôi tưởng là thông báo rác nên tiện tay bấm đồng ý.
"Anh đúng là thừa cơ lúc tôi ở cữ đầu óc không tỉnh táo--"
"Đúng." Anh thừa nhận rất thản nhiên.
"Đồ l/ưu ma/nh."
"Ừ, l/ưu ma/nh của em."
Tôi đảo mắt.
Nhưng không đẩy tay anh ra.
Ánh trăng ngoài cửa sổ rất sáng.
Gió tháng Tư thổi vào từ khung cửa sổ mở hé, mang theo hương thơm ngọt ngào còn sót lại của hoa hải đường.
Câu chuyện này.
Bắt đầu từ một căn phòng phẫu thuật.
Bắt đầu từ một mũi gây mê.
Bắt đầu từ một bí mật giấu kín suốt tám tháng.
Quanh đi quẩn lại.
Cuối cùng vẫn trở về điểm xuất phát.
Không.
Không phải điểm xuất phát.
Mà là một nơi tốt đẹp hơn.
Có anh. Có con.
Có một mái nhà.
Thật tốt.